Bình Luận: Cuộc điện thoại của Nguyễn Xuân Phúc có gì bất thường?

Đảng CSVN bị mang tiếng là hèn với Trung cộng và ác với dân. Tuy nhiên mức độ tàn ác và hèn hạ của Nguyễn Xuân Phúc và Bộ Chính Trị thật sự còn vượt lên trên sự tưởng tượng của nhân dân nữa. 

Mời quý thính giả đài ĐLSN nghe phần Bình Luận của Đỗ Ngà với tựa đề: “CUỐC ĐIỆN THOẠI CỦA NGUYỄN XUÂN PHÚC CÓ GÌ BẤT THƯỜNG?” sẽ được Song Thập trình bày để kết thúc chương trình phát thanh tối hôm nay.

CUỐC ĐIỆN THOẠI CỦA NGUYỄN XUÂN PHÚC CÓ GÌ BẤT THƯỜNG?

Trung Quốc gần Việt Nam, Trung Quốc cùng thể chế chính trị độc tài CS với Việt Nam. Đây có thể nói là mối nguy cho đất nước đối với bất kỳ người Việt yêu nước nào. Nếu nói vị trí địa lý là không thể thay đổi thì thể chế chính trị là hoàn toàn có thể thay đổi, nhưng bất hạnh thay là hiện nay, người dân Việt gần như buông xuôi trước ĐCS nên đành thả nổi cho số phận đất nước tự trôi theo sự điều hướng của 2 ĐCS anh em. Nó ngoài tầm với của nhân dân. Đấy là tình cảnh bi đát của những “ông chủ” của đất nước này.

Quy luật chơi chung giữa kẻ mạnh và kẻ yếu là, kẻ mạnh phải là kẻ ra giá. Nếu kẻ mạnh là kẻ tử tế thì họ đòi giá vừa phải, còn kẻ mạnh là bạn lưu manh thì tất nhiên nó sẽ đòi phía kia phải trả cho nó một cái giá rất đắt.

Tất nhiên chuyện chơi chung với Tàu thì bao giờ ĐCS Việt Nam cũng phải đem trả cho Tàu một cái giá cao để nhận lại một món hàng nào đấy.

Vậy, câu hỏi đặt ra là, món hàng mà ĐCS nhận lại từ phía Trung Cộng là gì?

Xin thưa, đó chính là sự an toàn cho ĐCS, nó bảo đảm cho ĐCS Việt Nam sẽ đứng vững trước thế giới dân chủ đang ngày một hấp dẫn nhân dân Việt Nam.

Vậy thì còn cái giá mà ĐCS đem đi trả cho món hàng đó là gì? Có rất nhiều cái giá đắt đỏ mà đảng phải gom trả cho “bạn vàng” chứ không phải trả kiểu một đổi một.

Vậy những cái giá đó là gì?

Xin thưa: Thứ nhất, đó là sinh mạng và tài sản của ngư dân bị tước đoạt; Thứ nhì đó là chủ quyền đất nước bị xâm lấn; Thứ ba đó là nền kinh tế đất nước phải phụ thuộc hoàn toàn vào Trung Cộng; Thứ tư, đó là nền nông nghiệp là phải chết đi để nhường thị trường nông sản cho Tàu; Thứ năm đó là nền sản xuất nước nhà phải bị mất đi sự tự chủ; Thứ sáu là ngành xuất khẩu phải chịu thiệt thòi để cho “bạn vàng” mượn đường hưởng lợi; Thứ bảy là quân đội phải chịu “hợp tác” với Tàu; Thứ tám là nhân lực trong bộ máy chính quyền phải sang Tàu “học tập”, v.v…

Nói chung là phải chấp nhận để Tàu xâm nhập vào từng thớ thịt, từng tế bào của đất nước Việt Nam. Từ kinh tế đến chính trị và đến văn hóa, tất tần tật đều bị bàn tay lông lá Tàu cộng thò vào hết. Tất cả bao nhiêu đó chỉ để mua lấy một thứ “tình hữu nghị viễn vông” mà thôi. Đó là thực tế không thể chối cãi.

Vùng biển của tổ quốc bị Trung Quốc xem như là của họ và ĐCS cũng ngầm thừa nhận điều ấy với phía Trung Quốc rồi nhưng có điều, họ vẫn cứ cố giấu nhân dân Việt Nam. Bởi lẽ, nếu chính thức thừa nhận trước dân thì lòng dân sẽ biến chuyển theo hướng bất lợi cho đảng, nên hằng năm, đảng cứ luôn phát cờ đỏ sao vàng xúi ngư dân đi đánh bắt nhằm mục đích để lừa dân rằng “đảng vẫn xem vùng biển đó là của tổ quốc” chứ đảng “không hề muốn bán” cho ai. Chính hành động này mà ĐCS đã lừa được hàng triệu người nhẹ dạ. Và tất nhiên, đảng chỉ cần vậy, vì những người nhẹ dạ cả tin ở Việt Nam luôn có số lượng áp đảo, còn những ai dám lật mặt nạ dã tâm của đảng thì rất ít, vì thế nên đảng chỉ cần vu cho những người lên tiếng ấy là “phản động có dã tâm chống phá đất nước” là xong. Lúc đó, những người nhẹ dạ kia sẽ tự động phủi hết những lời khuyên của “đám phản động đánh phá”.

Thế là đảng lại có được thế đứng vững chắc trong lòng dân.

Thực ra đảng rất là ranh ma, vì sao?

Vì như ta biết, đối với phía chính quyền Trung Quốc, chỉ khi nào hoặc Hải Quân Việt Nam hoặc Cảnh Sát Biển Việt Nam dám chường mặt ra vùng biển Trung Quốc tuyên bố chủ quyền, thì khi đó, Bắc Kinh mới cho rằng Hà Nội “cứng đầu”, chứ còn khi ngư dân Việt ra khơi thì phía Trung Cộng thừa biết đó chỉ là vở kịch mị dân của Hà Nội đang dựng lên để lừa dân Việt mà thôi.

Tuy biết vậy, nhưng phía Trung Quốc cũng buộc phải giết ngư dân và đâm chìm tàu của họ để thông báo với toàn dân Việt Nam rằng “biển này là của tao”. Vả lại, việc Trung Quốc giết bao nhiêu ngư dân đối với ĐCS Việt Nam cũng không quan trọng, điều quan trọng là đảng chỉ sợ sứt mẻ tình “hữu nghị mà Hồ Chủ Tịch và Mao Chủ Tịch đã dày công vun đắp” mà thôi.

Có thể nói, ngay sau khi có tin ngư dân Quảng Ngãi bị Trung Quốc đâm chìm, thì điều quan trọng nhất trong đầu ông Nguyễn Xuân Phúc lúc đó không phải là phẫn uất vì đồng bào mình bị hiếp đáp mà lúc đó, tâm lý của ông ta chỉ sợ rằng, phía Trung Quốc sẽ “hiểu nhầm” là “đảng ta” xúi dân làm chuyện trái ý thiên triều thì “tình hữu nghị” sẽ bị sứt mẻ. Chính vì thế mà ông ta đã nhấc điện thoại lên gọi cho Lý Khắc Cường như là một lời sự thanh minh rằng “đấy là lỗi của bọn ngư dân chứ không phải là chủ ý của đảng em”

Rất nhiều dịp để gọi cho Lý Khắc Cường sao Nguyễn Xuân Phúc không gọi mà chọn ngay ngày đồng bào mình bị Trung Cộng hại để gọi?

Tại sao vậy?

Việc này không đơn giản là vô tình và nó cũng không đơn giản là cố ý, mà thực chất là bất đắc dĩ phải gọi. Chấp nhận phận quỳ gối nên cứ canh cánh lo sợ bề trên hiểu sai mà ĐCS đã phải lệnh cho Nguyễn Xuân Phúc điện thoại một cách vội vã như vậy. Sự thiệt hại của dân, sự oan ức của dân chẳng mảy may làm đảng động lòng đâu, điều đó đã được lịch sử chứng minh. Mà đảng cũng không dại gì chọn đúng ngay ngày đồng bào mình bị hại để gọi điện chúc mừng kẻ mới vừa gây án, điều đấy chắc chắn mất lòng dân làm sao đảng không biết chứ? Có điều nếu đảng không cho người gọi ngay cho thiên triều để thanh minh thì sợ rằng Bắc Kinh nghĩ Hà Nội không thuần phục thật lòng.

Thế dưới mà mất tự chủ thì tất mang thứ tâm lý như vậy. Đó là bản chất của vấn đề. Chính vì thế nên mới có cuốc điện thoại đúng thời điểm như vậy.

Nghĩ mà đau, đau cho ngư dân, đau cho tổ quốc khi bị một đảng như thế cỡi đầu cỡi cổ./.

Đỗ Ngà

You May Also Like