Chuyện Nước Non Mình: Chỉ thị miệng

Thưa quý thính giả, dưới sự cai trị của đảng cầm quyền ăn cướp thì người dân VN đã là nạn nhân của bao vụ cướp bóc chính thức, công khai xảy ra mà cách hay nhất để có thể ném đá dấu tay, dễ chạy tội lại không chịu trách nhiệm là loại chỉ thị miệng. Trong tiết mục Chuyện Nước Non Mình, chúng tôi xin gửi đến quý thính giả đài ĐLSN bài viết có tựa đề: “Chỉ thị miệng” của Phạm Thanh Nghiên sẽ được tác giả trình bày để tiếp nối chương trình tối hôm nay.

CHỈ THỊ MIỆNG.

Cũng như nhiều người khác, khi đọc Văn bản 2285 của Sở TNMT- Tp HCM tôi không dám tin đây là sự thật bởi nội dung quá gây sốc của nó. Nhiều người bán tín bán nghi, người đăng người không, người tỏ ra dè dặt.

Có người đã gọi đây là ”Công văn giết người”, căn cứ vào chi tiết sau “…, đặc biệt với tình huống cần phải hỏa táng các bệnh nhân nặng nhiễm virus có thể tử vong”.

Những hình ảnh được cho là tại Vũ Hán mấy tuần trước, mang theo tiếng thét kinh hoàng phát ra từ các lò thiêu lại “nhảy múa” trong tâm trí của nhiều người Việt.

Chỉ ít phút sau khi xuất hiện, công văn này được phát tán với tốc độ chóng mặt trên mạng xã hội.
Giữa lúc dư luận đang lo sợ, hoang mang và đặt câu hỏi về tính xác thực của “văn bản giết người” thì ngày hôm sau 27/2, sở Tài Môi thành Hồ đã ra văn bản số 2319 nội dung “Thu hồi” văn bản 2285 như một lời khẳng định “Văn bản Giết người” kia là sự thật.

Facebooker Nguyễn Hồng Hải đặt câu hỏi: “Phải chăng nếu văn bản này ko bị lộ ra ngoài, ko có cộng đồng mạng lên tiếng, thì nó sẽ được áp dụng trên thực tế?”.

Nghĩ tới thôi mà rùng mình”.

Nhân đây, xin nhắc lại một câu chuyện lịch sử còn ít người biết đến, mà nếu nó được triệt để thực hiện thì mức độ thảm khốc hẳn là không nhỏ. Đó là chỉ thị Z30.
Xin trích dẫn về Chỉ thị này trong Bách khoa Toàn thư mở Wikipelia để người đọc tiện tra cứu. Độc giả có thể tìm cuốn “Hồi ký Đoàn Duy Thành” để biết được nhiều hơn về Chỉ thị này.

“Chỉ thị Z30 là một chỉ thị miệng, tối mật, có khoảng từ tháng 3 năm 1983 nhằm tịch thu nhà, tài sản của những gia đình có nhà hai tầng trở lên tại Việt Nam.

Thuộc tính của chỉ thị là “mật”, không rõ của Ban Bí thư hay của Chính phủ, không có người ký, không có văn bản không dựa trên bất kỳ một điều khoản pháp luật hiện hành cũng như một chủ trương chính sách của Đảng. Ngay cả cấp bí thư tỉnh uỷ, bộ trưởng bộ công an, Văn phòng Trung ương Đảng và Văn phòng chính phủ cũng không rõ thuộc tính của Chỉ thị, hiệu lực thực thi của Chỉ thị mà chỉ được biết là Hà Nội lúc đó đã làm và các địa phương khác phải làm theo.

Hà Nội đã thực hiện 105 nhà, cơ quan công quyền tịch thu tài sản của người dân mà không cần tòa án và cũng không có bất cứ một bằng chứng nào để có thể khẳng định đó là tài sản bất minh. Tình hình nhân dân bị tịch thu tài sản rất xấu. Có một gia đình bị tịch thu, cả nhà đội khăn tang, bị đẩy lên xe, khóc sướt mướt.

Hà Nam Ninh do Nguyễn Văn An làm bí thư đã đốt danh sách (khoảng 100 quyết định) do công an tỉnh lập để tiến hành tịch thu, đã được đóng dấu ngay trước đêm định thực hiện trong danh sách 200 gia đình xếp theo ABC có nhà hai tầng trở lên. Nhưng cuối cùng cũng không thực hiện.

Hải Phòng do Đoàn Duy Thành làm bí thư không chịu thực hiện khi chưa thấy Chỉ thị. Giám đốc công an thành phố Hải Phòng – Dương Khắc Thụ – đã bị lãnh đạo Bộ Nội vụ phê bình. Số gia đình có khả năng bị tịch thu tài sản căn cứ theo lý do có nhà trên hai tầng ở Hải Phòng lúc đó là khoảng 500 nhà”.

Gần 40 năm trôi qua, vẫn không một cá nhân, một tổ chức nào phải chịu trách nhiệm về Chỉ thị Z30. Văn bản không có, tên tuổi chữ ký cũng không. Ai cũng biết là ai nhưng chẳng ai dám nói thì chẳng ai phải chịu trách nhiệm.

Luật là tao, tao là luật, cần gì phải văn bản giấy tờ. Lệnh miệng là gọn nhất, nhanh nhất, sắt đá nhất và dễ chạy tội cho hung thủ nhất.

Hung thủ là vô danh, nhưng nạn nhân thì được vạch mặt chỉ tên rất rõ ràng: nhân dân.

You May Also Like