BÌNH LUẬN: Báo Quân Đội Nhân Dân Vạch Trần Sự Lưu Manh Của Hồ Chí Minh

Lừa gạt và dối trá là bản chất của đảng CS và người CS càng biện minh thì bản chất này càng lộ diện trước nhân dân và công luận thế giới. 

Mời quý thính giả đài ĐLSN nghe phần Bình Luận của Trung Nguyễn với tựa đề: Báo Quân Đội Nhân Dân Vạch Trần Sự Lưu Manh Của Hồ Chí Minh qua sự trình bày của Song Thập, và đây là tiết mục để kết thúc chương trình phát thanh tối hôm nay.

Báo Quân đội Nhân dân vạch trần sự lưu manh của Hồ Chí Minh

Năm 2019 là năm kỷ niệm 75 năm thành lập Quân đội Nhân dân Việt Nam. Đảng cộng sản đã tiến hành nhiều hoạt động kỉ niệm ngày này. Ngoài những hoạt động khoe khí tài quân sự, các lãnh đạo cộng sản liên tục nhấn mạnh về “âm mưu” của các “thế lực thù địch” nhằm “phi chính trị hóa” quân đội.

Rất khôi hài là một bài viết của nhà báo Trần Anh Tuấn trên báo Quân đội Nhân dân mang tựa đề “Vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam đối với Quân đội nhân dân Việt Nam là tất yếu khách quan” đã vạch trần sự giả dối của các lãnh đạo cộng sản thế hệ đầu tiên, đứng đầu là Hồ Chí Minh trong việc tước đoạt quyền làm chủ của nhân dân.

Trần Anh Tuấn đã viết gì về sự giả dối của Hồ Chí Minh?

Bài viết trên báo Quân đội Nhân dân ngày 23/12/2019, Trần Anh Tuấn viết: “Năm 1946, Đảng ta đã rút vào hoạt động bí mật, quân đội không phải hoàn toàn do Đảng Cộng sản Việt Nam nắm quyền. Một lý do nữa, đó là, Bộ trưởng Quốc phòng lúc bấy giờ là một người ngoài Đảng (luật sư Phan Anh). Việt quốc, Việt cách (Việt Nam Quốc dân đảng và Việt Nam Cách mệnh đồng minh hội) cũng nắm một số bộ trong Chính phủ… nên trong tình thế ấy, với tư duy chính trị sâu sắc, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã có những lời nói và việc làm rất sáng suốt”.

“Những lời nói và việc làm sáng suốt” của Hồ Chí Minh là gì? Theo Trần Anh Tuấn, đó là việc năm 1946, Hồ Chí Minh tặng trường võ bị Trần Quốc Tuấn lá cờ thêu 6 chữ “Trung với nước – hiếu với dân” chứ không phải là “trung với đảng, hiếu với dân”.

Một giả dối khác của Hồ Chí Minh cũng nên nhắc lại là trong Tuyên ngôn Độc lập đọc tại quảng trường Ba Đình ngày 2/9/1945, Hồ Chí Minh cũng không hề nhắc đến một chữ nào về “chủ nghĩa xã hội” hay “chủ nghĩa cộng sản”, mà ông ta chỉ nhắc đến những giá trị cao quý nhất về quyền con người trích trong Tuyên ngôn độc lập Mỹ là các “quyền được sống, quyền tự do, và quyền mưu cầu hạnh phúc”.

Sau khi cộng sản Trung Quốc chiếm được toàn bộ Hoa lục, cộng sản Việt Nam có thể nhận được tài trợ của Quốc tế cộng sản, thì ngay lập tức đảng cộng sản Việt Nam [thời đó mang tên là đảng Lao động Việt Nam] liền trở mặt, xóa bỏ chế độ dân chủ đa đảng, đàn áp các đảng phái, cá nhân không cộng sản để giành quyền lực về cho đảng cộng sản, không còn cần đến lá phiếu trung thực của người dân nữa, trong đó có việc “nhận vơ” quân đội quốc gia là quân đội của riêng đảng cộng sản.

Tại sao những công dân không cộng sản lại có nghĩa vụ đi lính để làm “công cụ bạo lực cách mạng” bảo vệ cho những công dân là đảng viên cộng sản theo chủ nghĩa cộng sản? Đây là sự bất công hiển nhiên, hoàn toàn trái đạo lý và vi phạm chính điều 16 Hiến pháp do đảng cộng sản ban hành.

Một điều lạ lùng trong bài viết của Trần Anh Tuấn là nhà báo này vẫn tố cáo Mỹ là “thế lực thù địch” của chế độ cộng sản Việt Nam, đang tìm cách lật đổ chế độ cộng sản Việt Nam, trong khi đó chính phủ Mỹ đang là chính phủ lên tiếng mạnh mẽ nhất bảo vệ chính nghĩa của Việt Nam trước sự xâm lấn ngang ngược của cộng sản Trung Quốc trên biển Đông. Thậm chí chính phủ Mỹ còn tặng vũ khí hiện đại cho Việt Nam để bảo vệ lãnh hải như tàu tuần tra cỡ lớn lớp Hamilton.

Trước đó, năm 1958, giới lãnh đạo cộng sản Việt Nam qua công hàm Phạm Văn Đồng đã công nhận tuyên bố chủ quyền của cộng sản Trung Quốc ở Nam Sa và Tây Sa, tức Trường Sa và Hoàng Sa của Việt Nam.

Cũng do sự “kiêu ngạo cộng sản”, đặt chủ nghĩa cộng sản, tinh thần quốc tế vô sản lên trên quốc gia, dân tộc nên đảng cộng sản Việt Nam đã không ngờ cộng sản Trung Quốc tấn công vào ngày 17/2/1979. Thiếu tướng Nguyễn Hồng Quân khi kể lại dù có ráng đề cao “sự lãnh đạo sáng suốt, tài tình” của đảng cộng sản Việt Nam với quân đội cũng phải thừa nhận:

“Chúng ta đã huấn luyện và trang bị vũ khí hạng nhẹ cho dân quân các tỉnh biên giới. Ngày 1/1/1979, các lực lượng vũ trang biên giới được lệnh chuyển sang trạng thái sẵn sàng chiến đấu cao. Ngày 15/2/1979, ngoại trừ các xã biên giới và một vài đơn vị, các lực lượng trên tuyến một được lệnh hạ cấp xuống trạng thái sẵn sàng chiến đấu tăng cường. Một số đơn vị cho một phần bộ đội về trạng thái sinh hoạt bình thường, điều chỉnh lại đội hình”.

Cũng chính nhận định tình hình kém cỏi vì thứ chủ nghĩa xã hội giáo điều của giới lãnh đạo cộng sản mà Việt Nam thời điểm 1979 đã vừa bị Mỹ và phương Tây cấm vận, vừa bị chính những người anh em cộng sản Campuchia và Trung Quốc tiến đánh. Kinh tế trong nước thì tan hoang vì chính sách ngăn sông cấm chợ theo đúng chủ nghĩa Mác – Lênin.

Nguồn lực quốc gia kiệt quệ, cộng với việc có những lãnh đạo cộng sản là “Việt gian bán nước” nên Việt Nam lại mất tiếp đảo Gạc Ma vào tay cộng sản Trung Quốc mà bộ đội Việt Nam không nổ được tiếng súng nào vào ngày 14/3/1988.

Qua lời kể của Trần Anh Tuấn ở báo Quân đội Nhân dân, Hồ Chí Minh và những người cộng sản thời kỳ đầu thật ra chỉ là những kẻ lừa đảo để cướp chính quyền về tay ông ta và đảng cộng sản chứ hoàn toàn không thực tâm xây dựng thể chế “dân chủ” và “cộng hòa” như họ tuyên bố.

Những người cộng sản thế hệ hiện tại như Trần Anh Tuấn vẫn tiếp tục truyền thống giả dối đó khi tố cáo Mỹ là “thế lực thù địch”, trong khi lịch sử và thực tế cho thấy chính cộng sản Trung Quốc mới là “thế lực thù địch” của nhân dân Việt Nam.

Tuy nhiên, việc lừa dối giả trá của những người như Trần Anh Tuấn hay báo Quân đội Nhân dân hiện tại khó có thể lừa dối người dân Việt Nam được nữa vì tin tức tốt đẹp về Mỹ cũng được chính báo chí nhà nước đăng tải. Càng viết thì báo Quân đội Nhân dân nói riêng và giới lãnh đạo cộng sản nói chung chỉ càng chứng tỏ cho người dân Việt Nam và Mỹ thấy rằng, họ chỉ là những kẻ dối trá, không thực tâm, không còn xứng đáng để đứng ở vị trí lãnh đạo quốc gia./.

Trung Nguyễn

You May Also Like