THI CA YÊU NƯỚC: Nguyễn Chí Thiện Nhà thơ nhân chứng lịch sử (tiếp theo)

Nguyễn Chí Thiện: Nhà thơ nhân chứng lịch sử

Nguyễn Chí Thiện, năm 1960 một thanh niên ở tuổi 21, chỉ vì dậy thay bạn một buổi học, đã nói cho hoc sinh biết sự thật Nhật đầu hàng vì 2 quả bom nguyên tử Mỹ thả xuống Hirosima và Nagaski, chấm dứt thế chiến thứ hai, không như sách giao khoa đã viết, nên đã bị kết án 2 năm tù vì tội “phản tuyên truyền”, nhưng bị nhốt đến ba năm rưỡi.

Bước chân vào tù, một nơi nằm sâu trong vùng rừng núi hoang vu, xa hẳn chốn phố phường làng mạc. Nguyển Chí Thiện hòa nhập cuộc sống với những tù nhân khác. Trước mắt ông một cảnh tượng kinh hoàng hiện ra với những con người tiều tụy đói khát bệnh hoạn, nhưng bị đối xử không bằng loài cầm thú. Nguyễn Chí Thiện đã mô tả qua bài Chúng Tôi Sống, được viết khi đang ngồi tù năm 1962:

 

Chúng tôi sống giữa lòng thung lũng

Bốn bên là rừng núi bọc vây quanh

Ở rúc chui trong mấy dẫy nhà tranh

Đầy rệp muỗi, đầy mồ hôi, bóng tối

 

Sau những giờ lao động vất vả hơn trâu ngựa, những thân người mệt lả vì đói khát ốm đau, nhìn nhau bằng ánh mắt ngại ngùng, dầu thương cảm cũng đành phải câm nín, biết nói gì khi tất cả mang cùng số phận lao tù.

Bệnh tật cho nhau, đời ôi, hết lối

Tuyệt vọng ngấm dần, hồn xác tả tơi

Bảo đây là kiếp sống của con người

Của trâu chó? So làm sao, quá khó

Tất cả tù nhân trở thành lực lượng lao động, nhưng có làm mà không có ăn, những sản phẩm làm ra lập tức bị cướp đi để vỗ béo cho những tên cai ngục, còn tù nhân chịu đói khát triền miên. Cơn đói làm đôi mắt thất thần, tay chân bủn rủn cờ quạng, bắt được con con giế con giông hay đào bới được củ mài củ chụp thì liều ăn để giằn cơn đói.

Làm kiệt lực, nếu không dây trói đó

Ốm ngồi rên, bang súng thúc vào lưng

Bướng lại ư? Hãy cứ coi chừng

Xà lim tối chân cùm dập nát!

 

Lũ chúng tôi triền miên đói khát

Đành liều xơi tạt cả củ cây rừng

Bữa cơm xong mà cứ tưởng chừng

Chưa có một thứ gì trong ruột cả!

Giấc ngủ chập chùng, ép thân vào nhau như cá hộp, tiếng ho hen, khò khè  dứt quãng; bỗng chốc ở một góc phòng,  âm thanh ú ớ hay những tiếng chửi thề vô thức cất lên làm cả phòng thức giấc, ngày này qua tháng nọ trở thành quen thuộc.

Đêm nằm mơ, mơ toàn thịt cá!

Ngày, lắm người vơ cả vỏ khoai lang

Có ai ngờ thăm thẳm chốn rừng hoang

Đảng cất dấu dân lành hàng chục vạn

Và sát hại bằng trăm ngàn thủ đoạn

Vừa bạo tàn, vừa khốn nạn, gian ngoan

Biết bao người chết thảm, chết oan

Chết kiết lỵ, chết thương hàn, sốt rét

Bỏ đói là một hình phạt cực kỳ man rợ mà người CS triệt để khai thác để nhằm bẻ gẫy ý chí của những tù nhân cứng đầu không chịu khuất phục. Nhiều tù nhân liều ăn cả những loại côn trùng có chất độc để đến nỗi vong mạng. Tính phi nhân của chế độ được phơi bày một cách rành mạch qua những câu thơ sau:

Chết vì nuốt cả những loài bọ rết

Vì thuốc men, trò bịp khôi hài

Chế độ tù bóc lột một không hai

Biết bao cảnh, bao tình, quằn quại!

 

Có những kẻ thân hình thảm hại

Phổi ho lao thổ huyết vẫn đi làm

Lời kêu xin phân giải chỉ thêm nhàm

Phòng y tế dữ hơn phòng mật thám

 

Nhà tù dưới chế độ CS trở thành nơi chờ chết, thế nhưng chúng vẫn được gắn cho cái tên mỹ miều đầy gian trá là nơi cải tạo, nơi học tập. Hỏi rằng có ai sau những năm tháng tù tội đã học được điều gì, ngoài hận thù oán nghét. Thật là mỉa mai đến  khinh bỉ.

Những con bệnh bủng vàng hay nhợt xám

Bước khật khừ như bóng quỉ hồn ma

Buồn thay cho cảnh sống xa nhà

Vợ con mất, thân mòn, còn đòn đả

Tất cả những gì Nguyễn Chí Thiện chứng kiến và ghi lại trong bài thơ này, CS đã đem áp dụng đối với gần một triệu quân dân cán chánh thuộc chế độ Việt Nam Cộng Hòa, khi cưỡng chiếm được Miền Nam ngày 30 tháng Tư năm 1975. Hàng trăm trại tù khổ sai được dưng lên ở những nơi sơn lam chướng khí để trả thù người dân Miền Nam, đó chính là tội ác chống nhân loại.

Nỗi đau khổ nói làm sao hết cả

Đời tù nhân xiết bao nhục nhã!

Có những buổi mưa rơi tầm tã

Vác áo quần ra đứng cả ngoài sân

 

Lũ công an lục soát toàn thân

Thu tất cả vật tối cẩn – Miếng giẻ

Cụ Mác ơi, cụ là đồ chò đẻ

Thiên đường cụ hứa thế kia à?

Có những người đau ốm cũng không tha

Cứ bắt đứng dầm mưa cho ướt sũng!

Nguyễn Chí Thiện mới bước chân vào đây chưa đầy một tháng, sức khỏe còn dồi dào, tinh thần còn vững chắc, dĩ nhiên không thể tránh khỏi cảnh “ma cũ bắt nạt ma mới” bởi những tay anh chị trong tù. Nhưng với con người hòa nhã dung dị, đã sớm tạo được sự cảm thông của những bàn tù khác như ông đã tâm sự sau này.

Tôi mới sống trong lòng thung lũng

Non gần một tháng nay thôi

Nhưng mùa đông sắp đến kia rồi

Cái đói sẽ kèm thêm cái rét

Khổ cực còn gấp mấy lên đây?

Nguyễn Chí Thiện đã là một nhân chứng lịch sử qua thơ văn, nhưng không dừng ở đó, thơ ông còn có một sức công phá mãnh liệt khi đi vào lòng người. Ta hãy nghe bài thơ ngắn “ Trong Bóng Đêm” sau đây:

Trong bóng đêm đè nghẹt

            Phục sẵn một mặt trời

            Trong đau khổ không lời

            Phục sẵn toàn sấm sét

            Trong lớp người đói rét

            Phục sẵn những đoàn quân

            Khi vận nước xoay vần

            Tất cả thành nguyên tử

Những thành tố Nguyễn Chí Thiện nêu ra trên đây đã sẵn sàng nổ tung để xóa tan, quét sạch cái chế độ phi nhân khốn nạn CS đang tàn phá đất nước Việt Nam hôm nay.

Khôi Anh

You May Also Like