THI CA YÊU NƯỚC: Nhà Thơ Nguyễn Chí Thiện (tiếp theo 2)

THI CA YÊU NƯỚC: Nguyễn Chí Thiện (TT2)

Những vần thơ chống cộng

Ở vào bối cảnh nước nhà chìm đắm trong chiến tranh loạn lạc và bất ổn, Nguyễn Chí Thiện cũng như những ai đã từng là nạn nhân của chế độ CS, ít nhiều đã có một thời hy vọng vào tương lai tốt đẹp của quê hương và tương lai sáng lạn cho chính mình, khi được nghe những lời tuyên truyền đầy hứa hẹn của phong trào Cộng Sản, khi phong trào này chưa lộ nguyên hình.

Nhưng chỉ một thời gian ngắn, người tinh ý đã nhận ra cái bản chất thật của CS. Trái lại, không ít người vẫn còn bán tín bán nghi, nấn ná chờ xem hư thực thế nào, nhiều người khác vì những vướng mắc ràng buộc, không thể hay không dám tỏ thái độ trước nguy cơ đen tối đang chụp xuống đầu mình, để rồi khi nhận ra sự thật thì đã quá muôn, tai họa đã ập đến chôn vùi cả cuộc đời.

Như nhiều người khác, Nguyễn Chí Thiện đã thú nhận mình lầm, khi bước chân vào tù rồi mới sực tỉnh qua bài Mỗi Lầm Lỡ, viết năm 1963.

Mỗi lầm lỡ, một mảnh lòng tan vỡ

Song thời gian hàn gắn đôi phần

Riêng cái lầm nơi đất đỏ dung thân

Thời gian khoét to và sâu, bất tấn

Cuộc đời tôi có nhiêu lầm lẫn

Lầm nơi, lầm lúc, lầm người

Nhưng cái lầm to uổng phí cả đời

Là đã ngốc nghe và tin Cộng Sản!

Không  chỉ có Nguyễn chí Thiện lầm, mà còn có các đại trí thức như Nguyễn Mạnh Tường cũng đã lầm, để phải chôn vùi phí phạm tài năng suốt  cả cuộc đời ăn học thành tài mà không giúp gì được cho dân dân cho nước. Hiện nay những trí thức học giả vẫn ôm chân CS có nhìn ra sự khốn nạn của CS hay không?

Mở đầu tập thơ  Hoa Địa Ngục, ta hãy nghe Nguyễn Chí Thiện diễn tả tâm tư của người thanh niên tuổi đôi mươi đang tràn đầy nhựa sống, nhìn thế giới đổi thay, ôm ấp niềm hy vọng sẽ đóng góp sức mình cho quê hương đang trong lúc tao loạn:

Ngày ấy

Tuy xa mà như còn đấy

Tuổi hai mươi

Tuổi bước vào đời

Hồn lộng cao, gió thổi chơi vơi

Bốn phía bao la chỉ thấy

Chân mây

Rộng mới tuyệt vời

Ngất ngây

Làm sao ngờ tới

Bùn đọng hồ ao mạn dưới phục chờ

Tuổi hai mươi

Tuổi của không ngờ

Không sợ!

Viễn vông đẹp tựa bài thơ

Mơ ước

Đợi chờ

Vĩ đại…..

Nhưng rồi bao nhiêu hy vọng đã tan biến, thất vọng tràn trề. Bao nhiêu ước mơ đợi chờ đã vụt mất, khi tai ương CS ập đến, biến cố mà người CS tung hô là “Cách mạng Mùa Thu”, thực tế chỉ là một vụ cướp chính quyền đầy xảo quyệt gian trá, khiến toàn cảnh đất nước giống như một cơn lũ quét, tàn phá hết những gì tốt tươi xinh đẹp, chỉ còn lại một cánh  “Đồng Lầy”:

Nhưng rồi một sớm đầu Thu mùa Thu trở lại

Tuổi hai mươi mắt nhìn đời trẻ dại

Ngỡ Cờ Sao rực rỡ

Tô thắm màu xứ sở yêu thương

Có ngờ đâu giáo giở đã lên đường

Hung bạo phá bờ kim cổ

Tiếng mối rường rung đổ chuyển non sông

Cộng Sản đến đâu thì đau thương tang tóc đến đó, màu cờ đỏ bao phủ cả bầu trời như máu của người dân vô tội chảy lênh láng như ánh mặt trời loang lổ trên mặt đất quê hương.

Mặt trời sự sống

Thổ ra

Từng vũng máu hồng

Ôi tiếc thương bao mùa lúa vun trồng

Một mùa thu nước lũ

Trở thành bùn nước mênh mông

Lớp lớp sóng hồng

Man dại

Chìm trôi quá khứ tương lai

Máu

Lệ

Mồ hôi

Dớt dãi

Đi về ai nhận ra ai

Khiếp sợ

Sửng sờ

Tê dại!

Trong Đồng Lầy, phải chăng lịch sử nhân loại đã xoay vần, khiến cho xã hội văn minh con người biến đâu mất, để chỉ còn thấy cảnh hoang dã như trong thời tiền sử, với những con dã thú săn mồi xé xác phanh thây. Nhưng còn hơn cả dã thú vì dã thú không ăn thịt đồng loại.

Lịch sử quay tít vòng ngược lại

Thời hùm beo rắn rết công khai

Ngàn vạn đấu trường mọc đầy giữa ban mai.

Đúng lúc đất trời nhợt nhạt

Khi đã nắm được quyền sinh sát trong tay, người CS liên hoan mừng chiến thắng nhảy múa trên sự đau khổ của muôn dân, ngay bên những xác người được dùng làm phân bón nuôi cây. Những ai qui phục đầu hàng thì được sống trong tủi nhục câm nín, ngược lại nơi họ đến sẽ là nhà tù, là trại tập trung cải tạo.

Bọn giết người giảo hoạt

Nâng cốc mừng thắng lợi liên hoan

Điệu nhạc cơ hàn thăm thẳm miên man

Điệp khúc lìa tan thúc giục

Ngục tù cất bước oan khiên

Thành thị, thôn quê, sơn hải trăm miền

Hội tụ

Bãi sú

Bờ lau

Rừng rú

Thây người vun bón nuôi cây

Đại lý tối cao ở xứ đông lầy

Là lừa thầy phản bạn

Là tuyệt đối trung thành vô hạn

Với đảng, với đoàn, với lãnh tụ thiêng liêng.

Đến đây đất nước đã hoàn toàn rơi vào vòng cương tỏa, xiềng xích oan khiên xiết chặt mọi sinh hoạt của con người, mọi quyền tự do bị tước đoạt kề cả sự suy nghĩ riêng tư cũng phải tuyệt dối giữ kín trong lòng, những người sống chung quanh mình, kể cả người thân ruột thịt cũng phải ái ngại đắn đo khi nói ra một lời. Con người đã biến thành công cụ vô tri vô giác.

MN, HS, BC và KA xin hẹn gặp lại quí thinh giả trong TCYN lần tới.

You May Also Like