THI CA YÊU NƯỚC: Nỗi Lòng Người Viễn Xứ

Các diễn đàn thơ văn và âm nhạc trên mạng xã hội hiện nay càng ngày càng phong phú và đa dạng, nên những người yêu các bộ môn nghệ thuật này, đều có thể thưởng thức và đóng góp sáng kiến của mình để làm phong phú cho văn học của Người Việt từ khắp bốn phương trời. Thi Ca Yêu Nước kỳ này nói đến nói đến nỗi lòng người viễn xứ, qua hai thi phẩm Ký Vãng Người Vượt Biển của Viễn Phương và Giao Khúc Gửi Quê Hương 1 của Tử Nhi. Mới quý thính giả theo dõi:

Nỗi lòng người viễn xứ.

Khi họa cộng sản chụp xuống toàn cõi Miền Nam Việt Nam cuối  tháng Tư 1975, thì cả bầu trời như bao phủ một làn ám khí, báo trước một tương lai chết chóc thê lương, nên hàng triệu người đã tìm đường thoát nạn. Đối với những người đã một lần rời xa nơi chôn nhau cắt rốn từ Miền Bắc năm 1954 để vào Nam, tuy xa làng quê chốn cũ, nhưng vẫn chưa chia lìa khỏi tổ quốc thân yếu, thế mà vẫn hằng mong “bao giờ tôi trở lại quê hương” như thi sĩ Hà Thượng Nhân đã một lần thốt lên:

Ta bỏ thôn xóm cũ

Hà Nội chen dấu giầy……..

Làng tôi có hoa gạo đỏ

Bao giờ tôi trở lại quê hương?

Còn đối với hàng triệu người phải rời xa quê hương, phiêu bạt bốn phương trời, trong những cuộc lữ hành vô cùng gian khổ mà Viễn Phương đã ghi lại, cũng như hàng trăm ngàn người đã gặp cùng cảnh ngộ:

Về kí vãng chuyện người vượt biển

Nơi phương trời diệu viễn xa xôi

Tình sầu mấy độ lên ngôi

Bao niềm thương nhớ nổi trôi tâm hồn

Đêm lắng đọng rời thôn xưa cũ

Xuống bến chờ lam lũ bùn dơ

Sông buồn dòng nước lửng lơ

Ru người lặng lẽ đợi chờ bến mơ

Vừa rời xa quê hương, trước mặt là trùng dương sóng dữ, con thuyển chưa biết trôi dạt về đâu:

Hương biển mặn mịt mờ đôi mắt

Mây nước vờn lạnh thắt hồn đơn

Lòng đau trổi nhịp từng cơn

Con thuyền viễn xứ chập chờn bóng xa

Thế rồi đoàn lữ hành  phải đối mặt với những thách đố mới chưa từng gặp phải, đau thương lại nối tiếp đau thương:

Bọn hải tặc lân la vây bủa

Hãm hại người cướp của thuyền nhân

Nam thời giết, nữ hiếp dâm

Oan khiên chồng chất gian truân tứ bề

Thử thách đối với những ngươi trốn chạy CS để tìm tự do cứ tiếp nối chưa biết đến khi nào. Giữa những cơn sóng biển nâng lên hạ xuống con thuyền mong manh, cộng với  cái đói, cái khát làm cho con người ra tê dại như mất hết cảm giác, trong lúc:

Thuyền rong ruổi lê thê biển vắng

Ngày nắng tàn nhạt đắng đôi môi

Đêm sương lạnh phủ một trời

Từng cơn đói khát rã rời xác thân

Bao ảo giác khơi dần tâm não

Người dật dờ lảo đảo hồn hoang

Bềnh bồng trong cảnh gian nan

Trập trùng nghiêng ngả dặm ngàn sóng xô.

Rồi con thuyền cũng đưa được đoàn người đến bến bờ tự do, trong cuộc sống bình yên, đoàn người viễn xứ mới nhận ra mình đang ở nơi xứ lạ quê người.

Rồi chợt đến bến bờ mong đợi

Sống chuỗi ngày mòn mỏi chờ trông

Xa quê niềm nhớ mênh mông

Mịt mờ non nước chất chồng yêu thương.

Nỗi nhớ thương quê nhà lại càng thêm da diết đối với người từ viện phương khi tuổi đời chồng chất, ngày  hội ngộ  quê hương chỉ còn là mộng tưởng, vì:

Đời lữ thứ tha hương rong ruổi

Ngày tháng sầu vời vợi tim đơn

Mạch tình chuyển động từng cơn

Buồn nào sánh được nỗi buồn viễn phương

Từng thế hệ sẽ lần lượt ra đi, nếu không tạo ra những mắt xích nối lại vòng chu kỳ lịch sử, thì hàng triệu con dân Việt sẽ chẳng còn biết đến nguồn cội quê hương. May mắn thay, những thế hệ trẻ hôm nay đã biết tìm về cội nguổn dân tộc  như Tử Nhi tâm sự qua bài thơ Giao Khúc Gửi Quê Hương 1:

Bên kia bờ đại dương

Một mảnh đất thân thương nhỏ bé

vẫy tay gọi!

ngọt ngào chờ!

thiết tha đợi mãi!

Trên bản đồ thế giới

Một quốc gia – chữ S gầy guộc

khom lưng gánh!

trĩu vai mang!

bạc đầu ước vọng!

Tử Nhi đã vẽ lại quê hương mình thật sinh động, với tất cả những gì rất thật còn chất đầy trong ký ức :

Giữa tấm lòng viễn xứ

Một tổ quốc – quê hương mềm mại

cuộn tròn ngủ!

tiếng bán rong!

câu ca dao đồng nội!

Trong hồn người đây, đó

Có bóng hình chữ S nhỏ nhoi

có tiếng rao về khuya

chú bé vô gia cư

buồn – khổ .

có quê diêm tắt lịm

cô bé bán vé số

lạnh – băng .

có cơn mưa bão lớn

mẹ gánh gồng con cái

lánh giông .

có phố hoang lời gọi

chị bán mua cuộc sống

tội tình .

có câu hò tiếng hát

phố thị đông người lắm

ai quen ? 

Tác giả bỗng giật mình tỉnh mộng, quê hương mình vẫn còn đó, tuy lịch sử có đổi thay, nhưng chắc chắn một ngày quê hương vẫn tồn tại, lịch sử lại vẻ vang.

Nay vỡ òa ký ức

Tôi nhớ lại hồn quê thuở trước

Nơi có :

Lịch sử bốn ngàn năm

Văn hiến tự bao đời

Bao anh hùng thời đại

Những dấu tích còn nguyên

Nơi có :

Câu ca dao mẹ hiền

Tiếng ru giữa trưa hạ

Có bầy trâu êm ả

Đồng lúa, khói bờ đê

Để rồi ngày bình minh lại đến trên quê hương, làm sống dậy những vẻ dẹp mộc mạc hiền hòa như khi ta phải lỉa xa năm nào:

Nơi có :

Chú và Cha không về

Giữa bao tầm đạn dữ

Quên mình làm nghĩa tử

Máu đổ nhuộm làng quê

Nơi có :

Chị và Anh bình yên

Em đến trường học chữ

Tiếng ê a có đủ

Tiếng Đất Việt, ngọt ngay

Nơi có :

Giọt mồ hôi bao ngày

Góp thành nguồn cuộc sống

Những con đường ắp mộng

Vật vã tuổi thanh xuân

Nơi có :

Tình láng giềng ân cần

Thân quen con đường đất

Lũy tre xanh rất thật

Sáo diều thả bay cao

Cho nên, dù có phải sông xa quê hương, nhưng lòng vẫn hương về nơi ấy với đầy ắp tình người, để:

Mảnh đất nhỏ nhoi

gói tất cả trọn đời mình trong ấy

nay gửi về chút luyến lưu thôi vậy

 

Bóng địa lý

Câu lịch sử

Truyện cổ tích

Nguồn văn hiến

quyện hồn ta

làm hành trang muôn đời

dù viễn xứ !

Khôi Anh

HS, MN,BC và Khôi Anh xin hẹn gặp lại quí thinh giả trong TCYN lần tới.

You May Also Like

Leave a Reply