Bình Luận: Nhà nước cởi hiến pháp chiến với dân

Ngày tàn của chế độ CSVN càng gần thì bản chất nhà nước khủng bố của đảng càng lộ diện.
Mời quý thính giả đài ĐLSN nghe phần Bình Luận của Nguyễn Tường Thụy với tựa đề: “Nhà nước cỡi hiến pháp chiến với dân” sẽ được Song Thập trình bày để kết thúc chương trình phát thanh tối hôm nay.


Nhà nước cởi hiến pháp chiến với dân
Nguyễn Tường Thụy

Không phải bây giờ, mà từ lâu, nhà cầm quyền ở Việt Nam đã chà đạp lên pháp luật. Từ khi phong trào xã hội dân sự độc lập phát triển mạnh thì sự chà đạp này rõ ràng hơn, lộ liễu và ngang ngược hơn. Tới mức bà Phạm Thị Thanh Vân (Ngô Bá Thành), người từng giữ nhiều trọng trách trong hệ thống chính trị của chế độ Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt nam phải thốt lên: “Ở Việt Nam ta đã có cả một rừng luật nhưng khi xét xử lại dùng luật rừng!”.

Nhiều người hoạt động bị đánh đến trọng thương, tàn phế. Kẻ thủ ác giấu mặt có, công khai có, bằng chứng có… nhưng chỉ biết chịu đau đớn, tự chữa trị vết thương, chấp nhận thương tật và tiếp tục công việc của mình, cống hiến nốt sức tàn cho công cuộc chấn hưng đất nước và nòi giống.

Những nạn nhân hàng đầu của sự hành xử phi pháp có thể kể ra: Trương Minh Đức, Nguyễn Bắc Truyển, Nguyễn Trung Tôn, Trương Văn Dũng, Nguyễn Chí Tuyến, Lã Việt Dũng, Trần Bang, Phạm Đoan Trang, Trần Thị Nga và cả những dân oan như Trịnh Bá Tư, Trần Ngọc Anh, Trần Văn Sang… Đó là những người bị đánh gây thương tích rất nặng thậm chí tàn phế. Còn nhẹ hơn có thể kể ra hàng trăm.

Tuy nhiên, bước đột biến về sự xé bỏ pháp luật có thể tính từ đợt biểu tình chống Luật đặc khu và Luật An ninh mạng.

Nếu như trước đây, sự đàn áp được nhận xét là nhà cầm quyền chà đạp lên hiến pháp thì từ ngày 17/6/2018 (tuần biểu tình thứ 2) phải dùng chữ “cởi hiến pháp”. Lần đầu tiên người biểu tình bị xử tù và con số đó tiến thẳng tới hàng chục chứ không phải bắt đầu từ con số 1.

Theo đà cởi hiến pháp, nhà cầm quyền đẩy tội ác của họ lên nấc thang mới, khốc liệt hơn, tàn bạo hơn bằng 2 sự kiện diễn ra chưa đầy 24 giờ: Tối 15/8/2018 là phá buổi liveshow của Nguyễn Tín và sáng 16/8 là kết án ông Lê Đình Lượng 20 năm tù và 5 năm quản chế.

Đêm hát của Nguyễn Tín chỉ hát nhạc vàng, không trình diễn bài nào của Việt Khang, Trần Vũ An Bình hay Nguyễn Đức Quang, Trúc Hồ… mà bảo chọc giận họ. Vấn đề ở đây không phải là nội dung thế nào mà đơn giản là sự có mặt của những người họ sợ. Cho hát thì được hát, không thích thì phá, thế thôi. Không có lý lẽ, điều khoản pháp luật nào ở đây. Nhiều người bị đánh và bắt đi trong đó 3 người bị đánh tàn bạo nhất là Nguyễn Tín, Phạm Đoan Trang, Nguyễn Đại.

Còn vụ thứ hai xảy ra sáng hôm sau tại Nghệ An: xử ông Lê Đình Lượng.

Trước đây mức án cao nhất chụp lên cuộc đời tù nhân lương tâm dừng lại ở con số 16 năm tù giam, đó là trường hợp Trần Huỳnh Duy Thức. Năm 2017, dư luận phẫn nộ bởi các bản án tới 9 và 10 năm đối với hai người phụ nữ đang nuôi con nhỏ là Nguyễn Ngọc Như Quỳnh và Trần Thị Nga; 12, 13 năm đối với Trần Anh Kim và Lê Thanh Tùng. Tới năm 2018, trong vụ đại án Hội anh em dân chủ, dư luận tiếp tục phẫn nộ với các mức án quá nặng 11,12 và 15 năm.

Thế rồi đến vụ án Lê Đình Lượng, kỷ lục về mức độ tàn bạo đã nâng lên bước nhảy vọt: 20 năm tù giam. Cũng như các vụ án tù nhân lương tâm khác, Lê Đình Lượng bị quy chụp hết sức tùy tiện, bừa bãi với các tội rất vớ vẩn như có tình cảm với Việt Tân, ca ngợi Việt Tân, sử dụng mạng xã hội facebook để tuyên truyền. Trong khi đó, so với rất nhiều trang fb khác, trang Lỗ Ngọc lại là trang ít người biết tới và nói năng khá chừng mực. Có khi vài ngày, anh mới viết một cái status vài dòng, hoặc chia sẻ một bài viết với mấy lời bình kèm theo.

Lối làm việc tùy tiện của Hội đồng xét xử là kết luận hành vi hoạt động lật đổ của Lê Đình Lượng chỉ dựa vào lời khai của hai nhân chứng. Đến khi hai nhân chứng phản cung tại tòa, tố cáo bị tra tấn, ép cung nên phải khai theo ý công an thì lập tức họ lôi hai nhân chứng đi và không bao giờ dám đưa trở lại với lý do không ai tin là người đau răng, người đau bụng.

Trần Ngọc Sơn cũng từng xét xử vụ 14 thanh niên công giáo với mức án cao nhất tới 13 năm.

Những chỉ dấu trong thời gian gần đây cho thấy chế độ đang ở giai đoạn suy tàn. Nhà nước vốn không phải là nhà nước pháp quyền mà ngày càng thiên về bạo lực. Lẽ ra, xã hội rối ren, quan chức hủ bại, lòng dân không yên thì họ phải tìm cách chấn chỉnh lại hệ thống chính trị, sửa sang pháp luật, lấy đạo trị quốc để gây dựng lòng tin của nhân dân thì nhà cầm quyền lại làm ngược lại là tăng cường đàn áp.

Việc tăng cường đàn áp là không có điểm dừng. Rồi đây, có thể người hoạt động không chỉ bị thương tích mà còn bị tước đi tính mạng, không chỉ là án 20 năm mà có thể có án tử hình dành cho những người tranh đấu.
Mục đích đàn áp của nhà cầm quyền là làm cho dân sợ, không dám phản kháng, điều này ai cũng hiểu. Nhưng mục đích ấy có đạt được không và đạt được ở mức độ nào? Chỉ biết rằng, khi nhà cầm quyền gia tăng đàn áp, số người phản kháng lại càng đông lên.
Hàng vạn người biểu tình ở Sài Gòn, Nha Trang, Biên Hòa, Bình Thuận và ở nhiều tỉnh thành khác trong tháng 6 vừa qua từ đâu ra, có phải sinh ra từ nỗi sợ hãi? Sự sợ hãi không nảy ra hàng vạn người xuống đường như vậy. Nguyễn Tín, Đoan Trang, Nguyễn Đại vừa bị đánh đến bầm dập vẫn cười ngạo nghễ. Nguyễn Tín vẫn đàn hát cho Đoan Trang nghe, hình ảnh tuyệt đẹp này cũng là câu trả lời. Rồi nụ cười Lê Đình Lượng khi bị kết án 20 năm tù là hình ảnh nhà cầm quyền không bao giờ muốn nhìn thấy.

Lịch sử loài người cho thấy không một chế độ nào có thể tồn tại lâu dài bằng bạo lực./.

You May Also Like

Leave a Reply