Chuyện Nước Non Mình: Khi chúng ta là ‘đỉnh cao của quốc tế’

Thưa quý thính giả, trước những tiến bộ vượt bực của tin học, trình độ trí tuệ của dân chúng ngày càng phát triển, trong khi trí tuệ của các quan chức đảng CSVN thì ngày càng thoái hóa. Sự dốt nát của họ đã trở thành trò hề cho dân chúng phỉ nhổ và đàm tiếu. Qua chuyên mục Chuyện Nước Non Mình, mời quý thính giả đài ĐLSN theo dõi bài viết của Trân Văn có tựa đề: Khi chúng ta là ‘đỉnh cao của quốc tế’, sẽ được Quê Hương trình bày.

Khi chúng ta là ‘đỉnh cao của quốc tế’
Trân Văn
Ông Phùng Xuân Nhạ, Bộ trưởng Giáo dục – Đào tạo, vừa tự biến chính mình thành bia cho dân chúng Việt Nam liệng ra đủ thứ từ ngữ, nhận định vốn chẳng hay ho chút nào cho cả uy tín của ông lẫn thể diện của chính phủ, khi đề nghị Quốc hội Việt Nam phê chuẩn Dự luật sửa đổi Luật Giáo dục Đại học theo hướng loại bỏ việc “thu học phí”, cho phép hệ thống giáo dục đại học chuyển sang “thu giá dịch vụ đào tạo”.
Có một điểm đáng ngạc nhiên là tuần trước, ông Nguyễn Văn Thể, Bộ trưởng Giao thông – Vận tải, đồng liêu của ông Nhạ, vừa “ôm đầu máu” tháo chạy, vứt lại quyết tâm thay đổi những “Trạm Thu phí” cho các công trình giao thông được đầu tư theo hình thức BOT thành “Trạm Thu giá”, giữa con đường đưa Việt Nam tiến lên chủ nghĩa xã hội.
Lúc các “Trạm Thu giá” đồng loạt chào đời, thiên hạ đã từng mỉa mai, nếu “thu phí” trở thành “thu giá”, hẳn sẽ có ngày viện phí trở thành “viện giá”, học phí trở thành “học giá”, lệ phí trở thành “lệ giá”, cước phí trở thành “cước giá”, án phí trở thành “án giá”, thậm chí đảng phí có thể sẽ được đổi thành… “đảng giá”! Chẳng ai dè trong bối cảnh như vậy, giữa lúc dân chúng thuộc đủ mọi giới đang sôi sùng sục như thế, ông Nhạ vẫn “xô cửa xông vào, liều mình như chẳng… có”!
Ngoài yếu tố có nhiều chuyện khó… ngờ, cuộc đời rõ ràng là còn có nhiều người mà nhận thức, ứng xử, ý kiến cũng thuộc loại… khó ngờ!
Tuy rất khó có thể thống kê xem trên các diễn đàn điện tử, mạng xã hội như facebook có bao nhiêu người nguyền rủa, mỉa mai những quyết định như đổi tên những “Trạm Thu phí” cho các công trình giao thông được đầu tư theo hình thức BOT thành “Trạm Thu giá”, những ý tưởng như loại bỏ việc “thu học phí”, cho phép hệ thống giáo dục đại học chuyển sang “thu giá dịch vụ đào tạo”, những biện giải kiểu như một nhóm du khách Trung cộng đồng loạt mặc áo thun quảng bá lãnh thổ của họ bao gồm cả biển Đông của Việt Nam khi làm thủ tục nhập cảnh Viện Nam là “sự cố nhỏ” và khuyến cáo đừng để “sự cố nhỏ anh hưởng đến… đại cục”,… song có thể khẳng định rằng con số ấy không dưới hàng triệu và gần như không có ai cho thấy sự đồng ý với các viên chức ngớ ngẩn hiện là thành viên chính phủ.
Những từ như “ngu”, “điên”, “ngáo đá” (nhận thức đi vắng do dùng ma túy tổng hợp quá liều), khốn nạn,… càng ngày càng phổ biến trên các diễn đàn điện tử, mạng xã hội khi công chúng tham gia bàn luận về những sự kiện có liên quan đến các viên chức trong hệ thống công quyền tại Việt Nam. Không ít người trong số này đề nghị xem lại việc canh giữ các bệnh viện tâm thần vì dường như chưa chặt chẽ, thành ra để “sổng” nhiều… bệnh nhân, khiến… toàn dân khó chịu. Tuy nhiên cũng có những facebooker như Phạm Hoài Nhân, thay mặt… “Bệnh viện Tâm thần Trung ương 2” (vốn vẫn được dân chúng gọi là Nhà thương Điên Biên Hòa), thông báo, bệnh viện này sẽ không nhận các bệnh nhân từng là Bộ trưởng hoặc Đại biểu Quốc hội vì “vượt quá khả năng điều trị”.
Có một điểm rất đáng lưu ý là dẫu số lượng lời nguyền rủa, miệt thị, mỉa mai tăng rất nhanh, mức độ bất bình, thất vọng về hệ thống công quyền của công chúng càng ngày càng cao nhưng các viên chức ở đủ mọi cấp, thuộc đủ mọi ngành vẫn tỏ ra rất bất chấp cả trong hành động lẫn phát ngôn. Sự bất cần ấy đã vượt qua mức bình thường và nó khiến người ta nghi ngại đó là sự vô tư có… chủ đích. Đâu phải tự nhiên mà danh sách những viên chức trong hệ thống công quyền từ trung ương đến địa phương, ứng xử, phát ngôn,…bừa bãi nhảm nhí đến mức đáng ngại càng ngày càng dài.
Trường hợp ông Nguyễn Đức Kiên, Phó Chủ nhiệm Ủy ban Kinh tế của Quốc hội Việt Nam, có thể xem là … nặng nhất. Sau những tuyên bố khiến dư luận trở thành bão kiểu như: Đừng thắc mắc về công xa, các quốc gia khác còn sắm phi cơ riêng cho lãnh đạo! Nợ nần của Việt Nam không chỉ khoảng 120 tỉ Mỹ kim như Ngân hàng Thế giới công bố mà còn cao hơn nhưng chẳng có gì để phải hốt hoảng! Các dự án BOT không ảnh hưởng đến người nghèo! BOT có sai sót nhưng không tù mù! Giá xăng ngày càng đến sát với giá thế giới, đó là thành công về mặt điều hành; ông Kiên vẫn tiếp tục “lập ngôn” cho thiên hạ rủa. Tuần trước, ông Kiên nói: “Thu giá” là… luật định, phải chờ khoảng năm năm nữa, sau khi Quốc hội xem xét, sửa luật mới tính đến chuyện bỏ hay không! Tuần này, ông Kiên chọc ngoáy đám đông thêm một lần nữa: “Tại sao nhiều quốc gia có China Town, bang California của Mỹ có Little Saigon toàn người Việt,… nhưng không nơi nào lo ngại về an ninh, quốc phòng mà dân Việt Nam lại lo Trung cộng kiểm soát các đặc khu mà hệ thống công quyền muốn thành lập?”
Giống như nhiều lần trước đó, hàng ngàn facebooker đã tự nguyện xúm vào làm công việc mà họ gọi là “thông… não” cho ông Kiên. Theo đó, các khu China Town ở nhiều nơi trên thế giới, Little Saigon ở California – Mỹ không khiến ai lo vì chúng chỉ là những khu dân cư mà toàn bộ hoạt động phải tuân theo luật pháp của quốc gia sở tại, toàn bộ sinh hoạt được đặt dưới sự giam sát của chính quyền sở tại, khác hẳn với bản chất của các đặc khu… Thế nhưng chẳng có gì bảo đảm, thêm lần này nữa ông Kiên sẽ im lặng, ngưng huyên thuyên bởi dường như ông Kiên có nhu cầu được xỉ vả.
Cũng nên nhắc lại hàng loạt tuyên bố cùng kiểu: Đất nước có bao giờ được như thế này chăng (?) của ông Nguyễn Phú Trọng. Hoặc mới đây, bất kể hàng loạt diễn biến đáng ngại cho chủ quyền Việt Nam trên biển Đông, Thượng tướng Nguyễn Trọng Nghĩa – Phó Chủ nhiệm Tổng cục Chính trị của Quân đội nhân dân Việt Nam, vẫn khẳng định: “ Kinh tế quốc phòng trên biển, thế trận quốc phòng toàn dân trên biển ngày càng tốt hơn. Dù thế giới và khu vực phức tạp nhưng chúng ta vẫn giữ được ổn định”…Rồi bất kể những câu hỏi về thống kê, thu – chi vang vọng từ năm này sang năm khác và chưa bao giờ được trả lời thỏa đáng, ông Đinh Văn Nhã, Phó Chủ nhiệm Ủy ban Tài chính – Ngân sách của Quốc hội Việt Nam, vẫn hùng hồn: “Ngân sách của ta không còn gì là không minh bạch nữa rồi, đã là đỉnh cao của quốc tế, đỉnh cao về minh bạch”… Không hiểu các phát ngôn này là biểu hiện của loại tâm bệnh bất thường nào.
Trên con đường dẫn vào ngõ hẹp bí lối, các quan chức csVN với đầu óc rối rắm vì u tối đã trở nên ngang bướng dốt nát tận cùng khi phải đối phó với hiện trạng bi đát của xã hội.

You May Also Like

Leave a Reply