Việt Nam – Nan đề khó giải

Vấn nạn lớn lao của dân tộc Việt nằm nơi chính đảng CSVN: Một tập thể toàn trị, đối ngoại thì hèn với giặc và đối nội thì ác với dân.
Mời quý thính giả đài ĐLSN nghe phần Bình Luận của Nguyên Anh với tựa đề: “Việt Nam – Nan đề khó giải” sẽ được Song Thập trình bày để kết thúc chương trình phát thanh tối hôm nay.

Việt Nam – Nan đề khó giải
Nguyên Anh
Những diễn tiến trong nước cho thấy nhà cầm quyền Hà Nội đã rơi vào một ngõ cụt không lối thoát với nhiều khía cạnh bế tắc trầm trọng trên khắp các mặt chính trị, kinh tế và xã hội.

Về chính trị sự khống chế của Bắc Kinh đã triệt buộc Hà Nội vào thân phận chư hầu, không phải từ thời Nguyễn Phú Trọng mà trước đó rất lâu, Hồ chí Minh đã là một tên tay sai đắc lực, hắn đã bày sẵn thế cờ cho nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa lệ thuộc vào Trung Cộng khi xin viện trợ chiến tranh, đồng ý trên nguyên tắc về chủ quyền lãnh hải theo đòi hỏi vô lý từ nước tài trợ, con số quân viện khổng lồ mà Bắc Việt Nam vay mượn đã dẫn đến việc bị khống chế hoàn toàn phải đi theo con đường đã được vạch sẵn và Nguyễn Phú Trọng chỉ là một kẻ thừa hành khuyễn mã khi những hành động nâng bi lộ liễu của mình được trình ra trước mắt dân tộc.

Về nội trị, đảng csVN, một đảng phái cho mình có quyền đứng trên pháp luật đã thực sự lúng túng khi chiến dịch chống tham nhũng của Nguyễn Phú Trọng triển khai, sự nhỏ mọn của tên thái thú già Nguyễn Phú Trọng quyết hạ nhục cho bằng được đối thủ của mình là Nguyễn Tấn Dũng, cựu thủ tướng hai nhiệm kỳ. Để làm được điều đó Trọng đã triển khai chiến dịch chặt đứt vây cánh của phe nhóm đối thủ, bắt nhiều quan chức cao cấp, đặc biệt là Đinh La Thăng, bí thư thành Hồ-Ủy viên BCT – một điều chưa hề có tiền lệ trong lịch sử đảng, để có thể đi đến mục đích cuối cùng: Bắt giam Nguyễn Tấn Dũng.

Ván cờ chiếu tướng của Nguyễn Phú Trọng đang trên đà thắng lợi và Nguyễn Tấn Dũng có bị bắt hay không thì không ai biết, thế nhưng, Nguyễn Phú Trọng lại quên mất một điều quan trọng chết người là ván cờ của y từ những nước đi đầu cho đến khi gần kết thúc còn có nhân vật thứ ba làm khán giả, đó chính là dân tộc Việt Nam, 90 triệu người dân trong nước và hơn 5 trệu người tại hải ngoại.

Chiến dịch chống tham nhũng nhưng thực chất là cuộc đấu đá phe nhóm của những người cộng sản với nhau đã cho toàn dân thấy được bộ mặt thật của những con người cộng sản, thực chất họ cũng tầm thường, tham quyền cố vị, tham lam và tàn bạo, họ cùng nhau đục khoét làm giàu bất chính, sau đó quay ra cắn xé lẫn nhau như một bầy thú hoang, hoàn toàn không có cái nào khả thi để có thể được gọi là đạo đức của người cộng sản, đạo đức HCM hay làm trong sạch bộ máy cầm quyền cả bởi vì một lẽ tất yếu: Tất cả đảng viên đảng cs đều tham lam, tham nhũng khi được giao trọng trách.

Về kinh tế, chỉ số phát triển của Việt Nam không cân xứng với con số nợ công, nợ vay mượn thế giới với mỹ từ dành cho phát triển nhưng thực chất chỉ làm giàu cho phe nhóm, làm những công trình không thiết thực và phân bổ đồng đều lên quốc dân với những loại thuế do nhà cầm quyền đặt ra, điểm đáng nói là Hà Nội luôn chơi trò ma giáo như họ đã từng làm trong chiến tranh dù thời điểm ngày nay đã là thế kỷ 21, họ tham gia các công ước hay tổ chức kinh doanh thế giới, thế nhưng, họ hoàn toàn không tuân thủ các quy định mà mình đã ký, đơn cử, thị trường xe hơi tại Việt Nam gần như là đắt nhất thế giới khi một chiếc xe phải gánh số thuế gấp 3 lần giá trị của chiếc xe, thế nhưng, ngược lại Việt Nam lại đòi hỏi phải giảm thuế, miễn thuế cho những mặt hàng của quốc gia mình khi xuất ra thế giới mà đặc biệt là thị trường Mỹ, một thị trường đem lại đồng đô la, một loại ngoại tệ mạnh có thể nuôi sống chế độ trong cơn khủng hoảng.

Về xã hội, sự bế tắc về xuất khẩu đã dẫn đến tình trạng gia tăng thất nghiệp, tệ nạn xã hội hoành hành, các vụ án diễn ra từng ngày từng giờ vì hệ thống pháp luật lỏng lẻo, vì cơ chế chỉ bảo vệ đảng mà mạng người tại Việt Nam đã trở nên rẻ rúng, về sự xuống cấp của nền giáo dục xhcn, chỉ biết thành tích mà xem nhẹ những giá trị về nhân văn, đạo đức cũng góp thêm phần làm băng hoại thế hệ trẻ, Việt Nam đã trở thành mảnh đất của sự vô văn hóa, giả dối lên ngôi, một xã hội thực dụng mù lòa khi nhu cầu luôn đòi hỏi mà thu nhập lại quá ít.

Sự cai trị của đảng csVN vẫn luôn duy trì phương châm bạo lực, năm xưa là bạo lực cách mạng còn ngày nay là bạo lực chế độ, họ sẵn sàng kết án, giam cầm bất cứ công dân nào mà không cần phải viện dẫn luật lệ, tệ hơn, họ còn nuôi một loại công dân cuồng tín được gọi là dư luận viên dùng những luận điểm thiên tả bao che, định hướng, tiếp tục ngu hóa người dân trong nước để cho họ không thấy rằng đất nước của mình là một đất nước ngoan cố ngu si khi ngày nay toàn thế giới đã khai tử chủ nghĩa cộng sản.

Một đất nước bất an như vậy, một nền cai trị hà khắc đến như thế, thì đa phần người dân đều cố tìm cho mình một lối thoát và ra đi là một giải pháp tốt nhất không chỉ cho những người bất đồng chính kiến mà trong đó còn có những người cộng sản, họ ra đi vì biết trước cái kết cục không mấy sáng sủa của mình khi bị chính những đồng chí của mình thanh toán, họ phải đem tiền tài mà mình cướp được của quê hương chôn dấu và an hưởng tuổi già, khoác lại cái khuôn mặt thật hiền lương của mình sau những năm dài đeo mặt nạ phục vụ trong bộ máy cầm quyền.

Nhưng không phải ai cũng có điều kiện để ra đi, đại đa số dân tộc vẫn còn ở lại vì nhiều lý do, họ ở lại trên một vùng đất khô cằn, tài nguyên đã bị khai phá cạn kiệt, họ ngơ ngác sống trong một vùng diện tích chật hẹp nhưng ngày nay lại có thêm những kẻ lạ đến cư trú với ngôn ngữ xí xa xí xồ, họ lặng im với những suy nghĩ của mình để tiếp tục tồn tại và trong đó sẽ là những dấu chấm hỏi mà không ai có thể giải đáp, bởi vì đó chính là những nan đề không thể giải./.

You May Also Like

Leave a Reply