|
Ngày 30 tháng 4 năm 2011 vừa qua là một ngày “rất lạ” .”Lạ”vì từ trước đến nay mỗi lần sắp tới những ngày “lễ lớn” tại Việt Nam như ngày 30/4, ngày 2/9, ngày chiến thắng Điện Biên Phủ, ngày Cách mạng Tháng 8, hay những ngày không thuộc “ lễ lớn” như ngày sinh “chủ tịch HCM” hay ngày “Bác Hồ” về thăm làng cá, thì tất cả mọi nhà đều phải treo cờ 100%. Thế nhưng ngày 30/4 vừa qua tỷ lệ hộ dân treo cờ chỉ có khoảng 30%. Lý do của chuyện này là ở quê tôi, chính quyền thiếu sự “đôn đốc” và ”nhắc nhở’?!
Theo thông lệ, chính quyền thường ra lệnh cho người dân treo cờ để biểu thị sự đoàn kết và phấn khởi của người dân đón chào những ngày lễ của dân tộc”, sự tôn kính đối với lãnh tụ và sự tri ân với cách mạng “giải phóng”. Tức là có quá nhiều lý do để người dân Việt Nam phải ghi nhớ tri ân hay ngưỡng mộ.
2-3 ngày trước khi có lễ lạt thì các chính quyền địa phương làm việc hết công suất để giữ gìn “an ninh trật tự”. Trên đường phố xuất hiện những toán công an và dân phòng với dùi cui trong tay đi thị uy từ phố này sang phố khác, từ xóm này đến xóm kia, để “phát hiện kịp thời những thế lực thù địch”. Mấy cái hội đoàn “ăn theo” như hội phụ nữ, đoàn thanh niên cộng sản, hội cựu chiến binh thì vênh váo kênh kiệu để chứng tỏ mình là một bộ phận của đảng CSVN, có quyền sinh sát trong tay. Mấy ông trưởng thôn hay công an thì đi từng nhà "nhắc nhở”, với cái giọng của bọn thực dân phong kiến:
- Ngày mai nhớ treo cờ tổ quốc nghe, ba ngày đấy!
- Nếu cờ cũ thì thay cờ mới, treo cờ cao một chút ra ngoài một chút nghe!
Ở trong nhà, “người chủ đất nước” vội vàng chạy ra nói với vẻ khúm núm:
- Dạ em nhớ rồi, cờ em mới mua, em sẽ treo cao hơn, ra ngoài một chút, dạ ..dạ..
Nhà cầm quyền CSVN ngoài việc cho phép công an quân đội dùng súng đạn, dùi cui, còng số 8 đàn áp dân thì còn chi những khoản tiền rất hậu hĩnh cho các thuộc cấp ăn chơi thỏa mái trong các ngày lễ. Chính vì thế trong những ngày "lễ lớn” thì một số hàng hóa tăng giá từ 20 đến 30%, đặc biệt là thịt heo, gà, vịt, bia rượu. Đám thuộc cấp đã làm theo lời "Bác" là “quét sạch nó đi”.
Những đồng tiền thuế của dân, tiền bán tài nguyên và tiền bán đất được biến thành tiền của đảng và nhà nước. Những người đó được đảng ban phát ân huệ nên luôn nhớ ơn "Bác, Đảng và nhà nước". Nếu không có đảng thì đâu có được ngày lễ lớn như vậy, được ăn uống no say và còn được nhận một phong bì nho nhỏ!
Đến chuyện bầu cử thì tuy là quyền được hiến định, nhưng vì đảng lãnh đạo nên phải tuân theo ý đảng.
Ở những nước dân chủ thì các ứng viên phải bỏ tiền túi ra vận động tranh cử, hay được một số ủng hộ viên đóng góp. Các cuộc vận động này rất rầm rộ và tốn kém, ví dụ như khi tranh cử tổng thống Mỹ, nhưng tỷ lệ cử tri đi bầu chỉ khoảng từ 50 đến 55% là thành công lắm rồi.
Một quốc gia mà có được từ 50 đến 55% công dân ý thức về bổn phận của mình và biết xử dụng lá phiếu để bầu lên một chính phủ theo nguyện vọng của mình là một điểm son khá rực rỡ. Ở Mỹ, công dân được quyền tự do đi bầu hoặc không đi bầu mà không ai dám hạch hỏi chứ đừng nói đến chuyện đe dọa, khủng bố hay trả thù. Nhưng ở Việt Nam và một số nước độc tài, mối lần bầu cử thì tỷ lệ cử tri lên đến 90, thậm chí là 100%. Những con số này nói lên điều gì? Không lẽ ý thức công dân ở Việt Nam cao hơn ở Mỹ và các quốc gia dân chủ pháp trị lâu đời?
Chắc chắn không ai ngu ngốc để tin như thế. Xin kể một câu chuyện nhỏ. Trên một con đường hẹp, đông đúc những người qua lại, một cục đá to tướng rơi xuống từ một xe tải và nằm ngay giữa đường. Một tuần sau nó vẫn nằm đó. Ai đi qua cũng nhìn và tránh nó, nhưng không một ai ngừng để mang cục đá đi nơi khác cho tiện việc đi lại và không gây nguy hiểm cho mọi người, kể cả gia đình họ.
Không ai chịu bỏ ra 5 phút để dẹp cục đá để khỏi bị tai nạn, thì thử hỏi có ai bỏ ra mấy tiếng đồng hồ để những người trong gia đình xếp hàng chờ bỏ phiếu? Nếu không bị đe dọa và trù dập thì những cuộc bầu cử tại Việt Nam chắc chỉ có tỷ lệ 10%, tức những đảng viên cộng sản và gia đình của họ. Tương tự như chuyện treo cờ lác đác vào ngày 30/4 vừa qua vì các quan chức quên không “nhắc nhở”.
Chúng ta ước ao sẽ có một ngày nào đó người dân Việt đều được “mở cờ trong bụng”, tức treo cờ trong bụng, khi phải đi bầu một chính phủ dân chủ và tự do, với tỷ lệ cử tri đến phòng phiếu chỉ là 50 hay 55%, chứ không phải 100%. Nghe có vẻ nghịch lý phải không?
Nhưng chính phủ đó chắc chắc là thuận với lòng người, và hợp với ý trời!
(Huỳnh ngọc Tuấn)
This e-mail address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it
|