Bình Luận: ”Trung Quốc muốn hòa hoãn thật sự với Úc?”

Đảng CSTàu thống trị thần dân của họ bằng gian dối và bạo lực. Họ cũng sử dụng gian dối trong sách lược bang giao với Úc Đại Lợi và sẽ nhận lấy sự thất bại ê chề.  Mời quý thính giả đài ĐLSN nghe phần Bình Luận của Phạm Phú Khải với tựa đề: Trung Quốc muốn hòa hoãn thật sự với Úc? sẽ được Nguyên Khải trình bày để kết thúc chương trình phát thanh tối hôm nay.

Trung Quốc muốn hòa hoãn thật sự với Úc?

Quan hệ hiện nay giữa Trung Quốc với Mỹ, và với Úc, có lẽ là thấp nhất, từ khi Trung Quốc nối lại mối bang giao với hai nước này vào đầu thập niên 1970s.

Căng thẳng giữa Úc và Trung Quốc đã lên đến gần tột đỉnh vào giữa tháng 12 năm vừa qua, khi Trung Quốc liên tục cấm nhập cảng các mặt hàng của Úc, và Úc vì thế quyết định kiện Trung Quốc với WTO. Vài ngày sau, Ngoại trưởng Vương Nghị ra vẻ hạ giọng như muốn hòa hoãn trong bài nói chuyện do Asia Society tổ chức, ông Kevin Rudd giới thiệu và điều hợp, vào ngày 18 tháng 12. Vương Nghị cho rằng Trung Quốc không muốn thấy mối quan hệ với Úc xấu đi và muốn mối quan hệ trở lại đúng hướng càng sớm càng tốt.

Có thật Trung Quốc muốn vậy không? Và không có điều kiện ràng buộc nào?

Vào giữa tháng 11 năm 2020, tài liệu gồm 14 tranh chấp được tòa đại sứ Trung Quốc tiết lộ cho một số cơ quan truyền thông Úc như The Age, The Sydney Morning Herald và Nine News. Nó được tiết lộ kiểu này nhằm để gia tăng áp lực lên chính quyền Morrsion hiện nay.

Danh sách 14 tranh chấp bao gồm:

– Chính phủ Úc tài trợ cho cơ nghiên cứu “chống Trung Quốc” tại Viện Chính sách Chiến lược Úc/ASPI;

– các cuộc truy quét các nhà báo Trung Quốc và hủy visa bên ngành học thuật; “mở đầu một cuộc thập tự chinh” tại các diễn đàn đa phương về các vấn đề của Trung Quốc ở Đài Loan, Hồng Kông và Tân Cương;

– kêu gọi một cuộc điều tra độc lập về nguồn gốc của Covid-19; cấm Huawei tham gia mạng 5G vào năm 2018;

– chặn 10 thương vụ đầu tư nước ngoài của Trung Quốc trên các lĩnh vực cơ sở hạ tầng, nông nghiệp và chăn nuôi;

– các bộ luật về can thiệp nước ngoài tấn công Trung Quốc mà không dựa trên dữ kiện;

– Úc là quốc gia không liên quan đến Biển Đông nhưng đưa vấn đề này ra Liên Hiệp Quốc;

– đổ lỗi cho Trung Quốc về các cuộc tấn công mạng không bằng chứng;

– tấn công vào đảng cầm quyền (ĐCSTQ);

– các báo cáo không thân thiện và hiềm khích trên truyền thông, gây độc hại cho quan hệ giữa hai quốc gia.

Điều đáng nói trong 14 tranh chấp này là sự chỉ trích của Trung Quốc đối với truyền thông Úc, một địa hạt mà chính quyền Úc không thể kiểm soát, chính họ còn bị phê bình chỉ trích. Đây là quyền tự do ngôn luận, nhưng điều này Trung Quốc không hiểu và không chấp nhận, dù có biết.

Ngoài ra, việc Úc ký kết hiệp ước quốc phòng với Nhật vào giữa tháng 11 cũng đã làm cho Trung Quốc phẫn nộ, vì họ xem đây là mối đe dọa bởi vì hiệp ước này mở đường cho hai quốc gia tiến hành nhiều cuộc tập trận chung trên khắp Ấn Độ Dương – Thái Bình Dương.

Sau khi tiết lộ danh sách này, các quan chức chính quyền Úc tìm cách liên lạc với Bắc Kinh, nhưng họ vẫn tỏ vẻ hống hách đến độ không thèm trả lời gì cả. Bộ trưởng Thương mại Úc Simon Birmingham biện luận rằng kết quả tùy thuộc vào thái độ của Trung Quốc thôi, nếu họ chịu ngồi xuống và có cuộc đàm luận nghiêm chỉnh. Thủ tướng Morrison khẳng định, sau khi biết tin về 14 tranh chấp được tiết lộ này, rằng ông sẵn sàng đối thoại với Bắc Kinh. Nhưng không lâu sau, Bộ Ngoại giao Trung Quốc tung tin/hình giả về quân đội Úc tại Afghanistan, kèm theo đó là hàng loạt các biện pháp trừng phạt kinh tế.

Ngoại trưởng Úc Marise Payne khẳng định rằng Úc sẽ không bao giờ buôn bán quyền lợi quốc gia.

Trong khi đó, giáo sư Rory Medcalf, người đứng đầu trường dạy về an ninh quốc gia của đại học ANU, cho biết lời bình của ông Vương không nên được xem như là một dấu hiệu gì tích cực. Theo Medcalf, ở cái nhìn tích cực nhất, thì các lời này nhẹ nhàng và có điều kiện.

Giáo sư Peter Jennings thuộc Viện Chính sách Chiến lược Úc/ASPI đồng ý với giáo sư Medcalf. Ông Jennings cho rằng ông Vương tránh những đại ý vấn đề và cứ đổ lỗi cho Úc. Jennings đưa ra dẫn chứng hùng hồn rằng “Úc không phát minh ra việc Trung Quốc thôn tính Biển Đông bằng quân sự, chúng tôi cũng không phát minh ra toàn bộ hoạt động gián điệp tình báo mạng và tình báo bằng người của Trung Quốc, hay sự lớn mạnh của một quân đội Trung Quốc quyết đoán, hay sự vi phạm nhân quyền hàng loạt của các nhóm thiểu số ở Trung Quốc.”

Giới tinh hoa của Úc, như Medcalf và Jennings, đứng đầu hai cơ quan nghiên cứu quan trọng của Úc, đã nhìn mối quan hệ giữa Úc với Trung Quốc hiện nay rất rõ. Chính họ đóng vai trò hướng dẫn dư luận thật hiệu quả để người dân Úc không bị lờ mờ hay bối rối trong việc hiểu hay chọn thái độ nào thích hợp nhất trước hiểm họa Trung Quốc hiện nay.

Phạm Phú Khải

You May Also Like