Bình Luận: Một năm dài không thể dài hơn!

Năm 2020 là một năm nhân dân Việt chịu nhiều tai ương, phần lớn là do sự lãnh đạo tồi tệ của tập đoàn tham nhũng csVN.

Mời quý thính giả đài ĐLSN nghe phần Bình Luận của VietTuSaigon với tựa đề: “Một năm dài không thể dài hơn!” sẽ được Song Thập trình bày để kết thúc chương trình phát thanh tối hôm nay.

Một năm dài không thể dài hơn!

Giả sử như đời người được đánh dấu bằng những năm tháng đi qua, bằng tuổi tác và tầm vóc của con người được đánh giá bằng những biến cố, sự kiện gắn trên các năm tháng ấy, thì có lẽ, nên ví năm 2020 là một đời người riêng lẻ, một đời người với đầy đủ mọi biến cố đi qua và tầm vóc của cuộc đời này lại được đánh giá bằng những cái chết, những giọt nước mắt tang thương và cả sự tuyệt vọng, không lối thoát. Năm 2020 là một năm quá dài, dài không thể dài hơn.

Sau dịch tả lợn châu Phi là dịch cúm Vũ Hán, dịch bùng phát khắp các tỉnh thành Trung Quốc, sang các nước châu Á, châu Âu, sang Mỹ, và đương nhiên là Việt Nam cũng không ngoại lệ. Đợt chống dịch lần 1 diễn ra vào tháng 4, kéo dài hơn tháng, mọi chuyện tưởng rằng đã ổn thỏa, chính quyền cũng bắt đầu gáy thành tích. Chưa kịp dứt tiếng gáy thì đợt nhiễm dịch lần hai, có người chết, có những hình ảnh đau lòng, làm rúng động tâm lý, rồi từ tỉnh này qua tỉnh khác, gần hai tháng trời cầm cự, chống chọi… Mọi thứ bắt đầu lộ rõ sự bất ổn của nó.

Trong đợt chống dịch lần hai, tỉnh Thừa Thiên Huế gần như cấm người Quảng Nam và Đà Nẵng vào địa phận Thừa Thiên Huế. Điều này gây bức xúc không ít. Nhưng người Huế chưa kịp mừng vì “thoát nạn” Covid-19 thì liền sau đó, bão số 5 tiến thẳng vào Huế, Quảng Trị và Quảng Bình quăng quật, dày xéo làm nhà cửa tan nát, trụ điện gãy hàng trăm cây, hoa màu ngã đổ… Tiếp sau đó là lụt lội, thủy điện xả đập. Huế chưa kịp hoàn hồn thì tiếp tới Quảng Nam, rồi Quảng Bình, Hà Tĩnh, Quảng Ngãi, Bình Định, Phú Yên… Các cơn bão liên tục đổ bộ vào miền Trung, từ Nam Trung Bộ, đến Trung Trung Bộ, Bắc Trung Bộ, không có tỉnh nào là không có thiên tai, lụt lội, đất chuồi, sạt lở núi, chết người…

Chưa bao giờ miền Trung thấm cảnh lụt vào, lụt ra rồi lại lụt vào, bão ra thì lụt vào, đủ các kiểu biến tấu của thiên tai, nhân họa như năm nay. Và cũng chưa bao giờ người Việt nghe khái niệm “đa thiên tai” như năm nay, chưa bao giờ mà đất khắp mọi nơi, núi non khắp các miền đất nước lại nhão chảy như bùn trong vài năm trở lại đây. Ba năm trước, ở Yên Bái và các tỉnh Tây Bắc, Đông Bắc đều xảy ra hiện tượng lũ bùn, lũ quét. Và năm nay thì miền Trung Việt Nam xảy ra tình trạng sạt lở đất kinh khủng hơn nhiều!

Công tâm mà nói, rừng ở miền Bắc còn nhiều diện tích nguyên sinh hơn rừng miền Trung, hơn nữa, lượng thủy điện ở miền Bắc nhiều chưa bằng 50% lượng thủy điện ở miền Trung, đó là chưa kể tới các thủy điện cóc âm thầm mọc lên trên khắp đỉnh Trường Sơn, nơi giáp ranh với nước bạn Lào. Đương nhiên, tình trạng thủy điện mọc ra như nấm sẽ kéo theo tình trạng khai thác rừng lòng hồ, khai thác rừng vùng đệm lòng hồ, khai thác gian lây lan, khai thác tài nguyên, khoáng sản, khai thác lớp đất mặt của rừng để làm phân bón… Có một ngàn lẻ một kiểu khai thác rừng trước khi làm thủy điện và tôi cũng không muốn nhắc đến những chiêu bài của nhà đầu tư thủy điện cũng như mục đích làm giàu từ rừng nấp sau tấm bình phong thủy điện của họ. Vấn đề là cách nhìn nhận, đánh giá từ phía Chính phủ và các cơ quan chức năng liên quan của Việt Nam hiện tại chỉ làm cho tình hình càng thêm xấu đi.

Và nếu làm một bài toán thô sơ thì mỗi năm, thiên tai, nhân họa gây tổn thất nhân mạng và tài sản không hề ít, tổng tài sản bị mất đi trong nhân dân luôn nhiều hơn một vài cái thủy điện, năm sau nhiều hơn năm trước, đến năm nay thì kinh khủng hơn, và chẳng biết năm sau ra sao nữa! Trong khi đó, chính phủ vẫn tìm cách chứng minh rằng thủy điện không ảnh hưởng, rừng nguyên sinh vẫn còn nhiều, chưa hề bị tàn phá… Nói như vậy là che giấu sự thật, phủ nhận nỗi đau của nhân dân và đang cười nhạo vào sự khờ khạo của nhân dân!

Nói như vậy để thấy rằng chưa có năm nào dài hơn năm 2020, bởi một năm chưa kết thúc mà có quá nhiều chuyện để đau đầu, để xót xa, và xót xa hơn nữa là dường như người dân tự che chở, bảo vệ nhau là chính, may mắn lắm thì có lực lượng quân đội đến tìm xác sau khi lâm nạn. Còn lại, mọi thứ vẫn là một ẩn số chết chóc. Năm 2020 quá dài và bi thảm! Và với kiểu đánh giá lấp liếm như chính quyền Việt Nam hiện tại, thì tình hình càng thêm xấu đi!

VietTuSaigon

 

You May Also Like