Người Dân Tự Quyết: VIẾT SÁCH CA NGỢI MÌNH LÀ MỘT THỨ TƯ DUY BIẾN THÁI

Để tiếp nối chương trình, mời quý thính giả theo dõi chuyên mục Người Dân Tự Quyết của Lý Trần Công, qua bài viết có tựa đề: VIẾT SÁCH CA NGỢI MÌNH LÀ MỘT THỨ TƯ DUY BIẾN THÁI_ sẽ được Hướng Dương trình bày.

VIẾT SÁCH CA NGỢI MÌNH LÀ MỘT THỨ TƯ DUY BIẾN THÁI

Chủ nghĩa cộng sản là một thứ quái thai chủ nghĩa mà nhân loại đúc kết được sau khi bức tường Bá-Linh sụp đổ và sự tan rã của Liên sô. Hệ thống tư tưởng – lý luận duy vật của cộng sản được sản sinh ra mhằm mục đích phá vỡ mọi tinh hoa tinh thần, văn hóa, tín ngưỡng, đạo đức mà nhân loại đã mất hàng ngàn năm để định hình, sàng lọc và thúc đẩy sự thăng tiến không ngừng những giá trị ưu việt. Thay vào đó bóng ma cộng sản dùng toàn bộ những thủ đoạn xấu xa, đê hèn, khủng bố và bạo lực hòng tước đoạt quyền sống, nhân phẩm và nô dịch hóa người dân ở những quốc gia mà chúng cai trị.

“Sự dối trá được lặp đi lặp lại nhiều lần cuối cùng nó sẽ trở thành sự thật” – Câu nói của Joseph Goebbels bộ trưởng bộ tuyên truyền của Đức quốc xã có lẽ được đúc kết và rút ra từ mô hình cai trị của Lê-nin và Stalin từ sau cuộc cách mạng tháng 10-1917 ở Nga. Trường đại học Phương Đông là Trường đại học Cộng sản của những người lao động Phương Đông, được thành lập năm 1921 ở Nga, theo quyết định của Quốc tế Cộng sản, nhằm đào tạo những cán bộ cách mạng cho các nước thuộc địa, mà thực chất là đào tạo ra những tên tay sai, phá hoại , khủng bố chống nhân loại, nhằm bành trướng chủ nghĩa cộng sản ra toàn thế giới. Hồ Chí Minh tên cầm đầu băng đảng cộng sản ở Việt Nam chính là kẻ đã tốt nghiệp trường Đại học Phương Đông này. Các lãnh tụ cộng sản dù bất cứ ở quốc gia nào đều là những bậc thầy trong việc tuyên truyền xảo trá và tẩy não dân chúng, để đạt được mục đích chính trị của chúng. CSVN cũng không là ngoại lệ.

20 năm đầu của thế kỷ 21, công nghệ và truyền thông hiện đại đã lật nhào thần tượng của rất nhiều lãnh tụ cộng sản từng một thời được chế độ thổi phồng, tô vẽ nhằm mục đích lường gạt, bất lương. Ngày nay với sự bạch hóa thông tin đa chiều, thì nhân vật “cha già Hồ Chí Minh”, được người dân đánh giá cũng chẳng phải là thần thánh cao siêu gì như cách mà chế độ từng tô son trét phấn.Bộ máy tuyên truyền của csVN ngày đêm ra rả rằng Hồ Chí Minh cả đời hết lòng vì nước vì dân đến nỗi không màng đến chuyện vợ con. Nhưng trên thực tế  nó không hề đúng như vậy. Hồ Chí Minh đã từng kết hôn với Tăng Tuyết Minh ở Quảng Châu, Trung Hoa, từ tháng 10/1926 đến tháng 5/1927, sau đó “quất ngựa truy phong”.Nguyễn Thị Minh Khai đã sống với Hồ Chí Minh như vợ chồng (trong khoảng 1931-1933) khi cả hai cùng học ở trường Đại học Phương Đông ở Nga. Sau đó, Minh Khai đã bỏ Hồ để lấy Lê Hồng Phong. Mấy năm sau, cả hai vợ chồng này lần lượt đều bị Pháp bắt, rồi bị xử bắn hay chết trong tù. Phải chăng chính Hồ đã dàn dựng để trả mối…hận tình ? Người vợ thứ ba của họ hồ là Nông Thị Ngát (người thiểu số, tại hang Pac Bó, Cao Bằng), trong khoảng 1940-1942, là mẹ của Nông Đức Mạnh người sau này là tổng bí thư đảng. Còn với Nông Thị Xuân (người thiểu số, tại Hà Nội), từ 1956-1957, mẹ Nguyễn Tất Trung, bị Hồ cho đàn em thủ tiêu vì cô này đòi phải “công khai” mối tình này. Trong suốt quãng thời gian Hồ Chí Minh lang bạt kỳ hồ nhưng được đám đệ tử tung hô là ra đi tìm đường cứu nước thì theo tài liệu Pháp, khi trẻ tuổi, làm thợ ảnh (tại Paris), ông Hồ có quan hệ với một cô đầm tên Marie Bière. Hồ Chí Minh có một “nhân cách lớn” là chuyên cướp vợ đồng chí của mình như: Lý Huệ Quần người Tàu, vợ Lâm Đức Thụ; Lý sâm người Tàu, vợ của Hồ Tùng Mậu..v.v… Hồ Chí Minh còn rất nhiều những người tình khác và sau này khi đã là Chủ tịch nước ông ta lại mắc thêm bệnh Ấu dâm, đặc biệt là các cháu thiêu niên nhi đồng miền Nam khi ra thăm Bác, đều trở thành nạn nhân của cái gọi là “cấy hạt giống Đỏ”.

Chủ nghĩa cộng sản quái thai sản sinh ra những tên lãnh đạo biến thái. Hồ chí Minh còn lấy hai bút hiệu là Trần Dân Tiên và T. Lan để viết bài tự ca tụng mình một cách trâng tráo, thô bỉ và vô liêm sỉ, đó là các cuốn sách ô nhục “Những mẩu chuyện về đời hoạt động của Hồ Chủ tịch” xuất bản 1946 và “Vừa đi đường vừa kể chuyện “ xuất bản năm 1961.  Theo con đường bị nguyền rủa mà tên Hồ Chí Minh đã đi nay tới lượt tổng chủ Nguyễn Phú Trọng cũng đâm đầu vào vũng bùn dơ bẩn của lịch sử, khi viết sách có nhan đề: “Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng với tình cảm của nhân dân trong nước và bạn bè quốc tế’, do Báo Nhân Dân phối hợp với Nhà xuất bản Chính trị quốc gia và Sự thật, xuất bản để tự ca ngợi mình. Đơn cử là bài đăng cho rằng: ‘Suy nghĩ của tổng bí thư là suy nghĩ của toàn đảng, toàn dân… “khi cho rằng sau Hội nghị cán bộ toàn quốc do Bộ Chính trị tổ chức tại trụ sở Trung ương Đảng… thì toàn dân đồng lòng với Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng về tầm quan trọng của công tác nhân sự đảng…”  Trong khi đó không hề có cuộc khảo sát hay thống kê nào cho thấy, những điều ông Nguyễn Phú Trọng đưa ra, trùng với suy nghĩ của người dân và ngay cả các đảng viên cộng sản hay không? Nguyễn Phú Trọng với bản chất cố hữu của người cộng sản nói một đường làm một nẻo, cả vú lấp miệng em bất chấp lương tri nhân loại, nhân phẩm của bản thân, chỉ với một mục tiêu duy nhất là tham quyền cố vị, mặc dù tâm trí đã lú lẫn tuổi đã già sắp sa miệng hố, chẳng biết có còn sống được đến ngày mai hay không.

Chế độ csVN và cả Trung cộng nữa, như những con bệnh ung thư giai đoạn cuối, chỉ đang mong mỏi tồn tại qua từng ngày, do guồng máy cai trị của chúng đã tích tụ quá nhiều cái ác, cái xấu, cái vô liêm vô sỉ mà nhân loại chưa từng chứng kiến trước đây. Sự dối trá, tàn ác nào rồi cũng phải cáo chung, quy luật muôn đời là như thế.

Lý Trần Công

 

You May Also Like