QUAN ĐIỂM: Một Dân Tộc Bị Suy Yếu Khi Thờ Ơ Với Chính Trị

Tuyên truyền mị dân và sử dụng bạo lực là cách thức cai trị của các chế độ độc tài toàn trị. Nhưng một chế độ dù có tàn bạo phi nhân đến đâu thì chế độ đó cũng phải bị bào mòn theo thời gian và sụp đổ. Điều quan trọng là người dân cần thay đổi cách suy nghĩ và hành động thích hợp để tạo ra sự thay đổi. Mời quý thính giả đài ĐLSN theo dõi bài Quan Điểm của LLCQ với tựa đề: “Một Dân Tộc Bị Suy Yếu Khi Thờ Ơ Với Chính Trị” qua sự trình bày của Hải Nguyên để kết thúc chương trình phát thanh tối hôm nay.

MỘT DÂN TỘC BỊ SUY YẾU KHI THỜ Ơ VỚI CHÍNH TRỊ

Bất chấp Công ước Liên hiệp quốc về Luật Biển (UNCLOS) 1982, ngày 18/9/2019, Trung cộng tuyên bố phi pháp, rằng bãi Tư Chính là của họ và đòi Việt Nam ngay lập tức’ dừng hoạt động dầu khí ở Bãi Tư Chính. Phát ngôn nhân Bộ Ngoại giao Trung cộng là Cảnh Sảng còn ngang nhiên tuyên bố: “Việt Nam đã đơn phương tiến hành các hoạt động khai thác dầu khí từ tháng Năm tới nay, và việc này vi phạm nghiêm trọng các quyền và lợi ích của Trung Quốc, đồng thời vi phạm các thỏa thuận song phương giữa Trung Quốc và Việt Nam.” Nghe những tuyên bố xấc xược trên đây của Cảnh Sảng, người dân Việt Nam lần đầu tiên choáng váng, đồng thời cũng hết sức phẫn nộ khi biết rằng có các thỏa thuận song phương giữa Trung Quốc và Việt Nam.

Không chỉ có một mà có rất nhiều những thỏa thuận bí mật mà csVN đã ký kết với Trung cộng trong quá khứ. Một trong những thỏa thuận bí mật đó đã được chính Trung cộng công bố là Công hàm 1958, do Hồ Chí Minh là chủ mưu và Phạm Văn Đồng ký, công nhận hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa thuộc về chủ quyền của Tàu cộng. Công hàm  năm 1958 của hai tên Hồ – Đồng có thể chính thức được xem là văn bản mở đường cho csVN tiếp tục cuộc hành trình bán nước cầu vinh của chúng sau này. Chắc hẳn mọi người còn nhớ, năm 2014 Trung cộng đã đem gian khoan dầu Hải Dương 981 vào quần đảo Hoàng Sa, cách đảo Tri Tôn 17 hải lý và cách đảo Lý Sơn 120 hải lý về phía đông. Theo Luật Biển 1982, thì giàn khoan này nằm hoàn toàn trong thềm lục địa và vùng đặc quyền kinh tế 200 hải lý của Việt Nam. Trong thời gian tranh chấp trên biển đang diễn ra, thì tờ Thời Báo cơ quan ngôn luận của đảng cộng sản Tàu, đã tung ra hình ảnh và một trích đoạn trong mật ước được cho là Việt cộng và Trung cộng đã ký kết tại Thành Đô, thủ phủ tỉnh Tứ Xuyên của Tàu vào năm 1990. Nội dung mà thời báo Hoàn Cầu công bố, xoáy vào việc csVN đã đồng ý sáp nhập Việt Nam trở thành một tỉnh thuộc Trung quốc bắt đầu vào năm 2020. Đương nhiên Bộ chính trị báo chí lề đảng không xác định hay phủ nhận tuyên bố của Hoàn Cầu thời báo và tiếp tục bưng bít thông tin. Người dân Việt Nam có lẽ đã quá quen với việc là những gì có liên quan hay dính dáng đến Trung cộng, thì csVN không bao giờ công bố nội dung chi tiết cho toàn dân được biết. Ngay như hai hiệp định phân chia biên giới trên đất liền và trên biển giữa Việt Nam và Trung quốc ký năm 1999 và 2000, là hai hiệp định đặc biệt quan trọng, nó có liên quan đến sự toàn vẹn lãnh thổ và lãnh hải của tiền nhân đã để lại và cũng có ảnh hưởng sống còn đối với vận mệnh của cả dân tộc Việt. Thế nhưng đến giờ này csVN vẫn dấu nhẹm không cho toàn dân biết toàn bộ nội dung của hai hiệp định này. Phải chăng đã có gì đó khuất tất hay mờ ám, tương tự như cái Mật ước Thành Đô năm 1990, nên đã khiến csVN phải im lặng, tự biến mình thành một con rối trong tay Trung cộng và Bắc Kinh có toàn quyền quyết định số phận của cộng sản Hà Nội? Những nghi ngờ của người dân về những việc làm tán tận lương tâm của csVN, khi chúng phản bội tổ quốc, bán đứng cả dân tộc này và đâm sau lưng chiến sỹ là có cái lý của nó. CSVN dù có làm gì cũng không thể qua mặt được toàn dân Việt Nam, đó là lời khẳng định đanh thép dành cho những tên lãnh đạo trong Bộ chính trị csVN. Bởi số phận của những kẻ bán nước thì không bao giờ có kết cục tốt đẹp cả.

Trong lúc Trung cộng đang lăm le xâm chiếm bờ cõi ngoài kia, thì kẻ đứng đầu đảng và nhà nước csVN là Nguyễn Phú Trọng vẫn ngây thơ cụ khi cho rằng:”Làm sao giữ đất nước yên bình, tiến lên nhưng đồng thời giữ đất nước độc lập thế mới là giỏi. Chưa có thời kỳ nào đất nước đang có không khí ổn định tốt như thế này. Phải giữ lấy nó.” Những kẻ háo danh nhưng bất tài thì thường thích khoe khoang thành tích và Nguyễn Phú Trọng là hạng người như vậy. Trong lúc người dân đang vật lộn với đời sống cơ cực chạy ăn từng bữa, gồng gánh thuế phí trên hai vai. Trời mưa xuống thì nước cống hôi thối dâng lên, thực phẩm nhiễm hóa chất gây bệnh, nước sinh hoạt thì nhiễm dầu nhớt, đạo đức suy đồi, xã hội bất an, công an là bạn của những băng đảng, còn luật pháp chỉ dùng để hãm hại dân lành…, vậy mà dưới con mắt của ông chủ tịch nước lại là “không khí ổn định tốt, phải giữ lấy nó” thì người dân Việt Nam sẽ còn khổ lâu dài.

“Hãy lo làm kinh tế còn chuyện chính trị hãy để đảng và nhà nước lo”, là câu nói mang tính lường gạt mà csVN thường dùng. Tuy nhiên tình hình chính trị hiện nay cho thấy một sự thật là đất nước này đang mất dần vào tay Tàu cộng. Còn chuyện làm giầu thì chẳng tới phần người dân, nhưng là món lợi béo bở dành cho quan tham và đồng bọn của chúng. Hậu quả của việc không quan tâm đến chính trị là mỗi người dân chúng ta sẽ là miếng mồi ngon cho bọn tà quyền hành hạ, trục lợi và cả tước đoạt mạng sống của chúng ta. Đã đến lúc người dân Việt Nam cần nhìn sang Hồng- Kông như là một tấm gương tranh đấu cho tự do, dân chủ để noi theo và đứng thẳng làm người. Một cuộc cách mạng của toàn dân sẽ kết liễu chế độ toàn trị thối nát hiện nay.

LLCQ

You May Also Like