THI CA YÊU NƯỚC: Nhà Thơ Nguyễn Chí Thiện (tiếp theo 3)

Nhà Thơ Nguyễn Chí Thiện (tiếp theo)

Đời sống người dân dưới chế độ Cộng Sản

Khi đảng CS phát động cuộc chiến tranh võ trang đánh phá Miền Nam Việt Nam, họ đã phải dồn hết nhân tài vật lực vào cuộc chiến phi nghĩa này, bỏ mặc cho người dân Miền Bắc kéo lê cuộc sống thiếu thôn cùng cực, thế nhưng cái loa tuyên truyền của đảng ngày đêm vẫn dối gạt dân chúng rằng vì đồng bào Miền Nam ruột thịt đang bị Mỹ Ngụy kềm kẹp bóc lột tàn khốc, nên bà con Miền Bắc phải bóp bụng đóng góp để chi viện cho Miền Nam!

Sống trong lòng chế độ, Nguyễn Chí Thiện đã nhìn ra cái nguyên nhân khiến cho người dân cả nước đói khổ, xã hội tiêu điều, nét buồn bã chán nản hiện rõ trên khuôn mặt từng người dân, đó là hậu quả tất yếu của chế độ CS độc tài gây ra sau 22 năm cướp được chính quyền. Chỉ với mấy câu thơ ngắn ngủi, Nguyễn Chí Thiện đã mô tả một cách sống động thực trạng xã hội Miền Bắc “Từ buổi Đảng về”; ngày mà Hồ Chí Minh rước búa liềm Mác-Lê áp đặt trên đầu người dân nước Việt.

Từ buổi đảng về họ mạc tới thăm

Do thông cảm chỉ ngồi chơi chốc lát

Miếng thịt miếng thà bỏ rơi đũa bát

Trẻ già khao khát tháng năm!

Con chó, con mèo mất tích mất tăm

Vì đâu nông nỗi?

Hẳn người dân Miền Bắc không thể nào quên được những năm tháng tay cầm tem phiếu, sắp hàng chờ chực trước các cửa hàng quốc doanh để được mua từng lạng đường, cân ngô cân sắn, nên mới có những câu vè đầy mia mai:

“một năm hai thước vải thô – Làm sao che được cụ hồ em ơi”. Giữa lúc ở Miền Nam dư đầy thóc gạo đường sữa thịt cá, ai muốn mua gì cũng có.

Chiếc kéo Đảng dùng cắt tem phân phối

Gạo ngô từng lạng từng cân

Đã cắt nhỏ tình thân cốt nhục

Manh áo niêu cơm, cuộc đời rã mục

Từ cảnh thiếu thốn đói khát đã ảnh hưởng trực tiếp đến tâm lý con người, nẩy sinh nghi ngờ chia rẽ. Hạnh phúc gia đình tan vỡ, tình mẫu tử thiêng liêng cũng đành phải gạt lệ chia lìa đứa con từ trong cung lòng người mẹ. Thảm thiết thay.

Vợ chẳng cậy chồng, con chẳng cậy cha

Mẹ hiền đành ôm bụng tống thai ra

Giỗ tết nói chi chuyện người trong mả!

Chao ôi, buồn tất cả.

Con người dưới ách cai trị của CS đã biến dạng từ lối sống hồn nhiên vui tươi thể hiện qua điệu hát câu hò mang tình tự quê hương, thì nay những truyền thống tốt đẹp ấy được thay bằng những khẩu hiệu mang đầy tính bạo lực sắt máu, khiến tâm hôn con người trở nên khô cằn chai đá và hung bạo. 

Mất cả rồi những bản tình ca

Những điệu ru trìu mến thiết tha

Gắn bó với ta từ hồi ẵm bú.

Trẻ con đói chột còi lam lũ

Còn đâu bi, đáo, khăng, cù

 

Tiếng sao diều vời vợi chiều thu

Chỉ còn là âm hưởng vi vu của thời xa cũ

Luyến tiếc, than van đi tù lượt lũ

Thiếu chi rừng rú hoang vu

Để  đất vàng sao cùng ánh sáng Mùa Thu

Từ buổi Đảng về đến nay đã ngót ba phần tư thế kỷ, hậu quả thế nào đến nay nguời dân đã rõ. Những ai có cơ hội đã bỏ nước ra đi, người ở lại phải chấp nhận cuộc sống câm nín thiếu tự do, nhân phẩm bị chà đạp, cả đất nước được ví như một nhà tù lớn. Những ai lên tiếng bầy tỏ sự thật thì lập tức được qui chụp vào thành phần  “thế lực thù địch”, và bị tống vào trại tù nhỏ, kéo lê cuộc đời hàng chục năm oan nghiệt.

Dựng những trại tù làm trụ!

Ôi từ buổi Đảng về làm chủ,

Khổ nhục chất chồng không thể đo cân!

Cụ Mác ơi, mỉa mai và quá đủ!

Con chuột mà có dịp tháo thân

Cũng ba cẳng bốn chân

Chạy khỏi cái thiên đường của cụ!

Thân phận người dân Miền Bắc vào năm 1967 khi Nguyễn Chí Thiện diễn tả qua bài Từ Buổi Đảng về trên đây, khiến Ông lo lắng cho các thế hệ tương lai đang bị chủ nghĩa CS hủy hoại, sẽ không còn nghị lực đóng góp sức mình cho tương lai dân tộc, nên Ông đã phài thốt lên  “sao có thể sống” trong bối cảnh khốn cùng này:

Sao có thể sống thế này được mãi?

Hiện tại hung tàn đâm suốt tương lai

Quá khư là chi? Một chuỗi ngày dài

Bị sắt thép nghiền tan, thảm hại!

 

Là võ sĩ đời treo găng mãi mãi

Ngay từ khi chưa kịp bước lên đài

Bị Mác Lê ập lại đánh thua dài

Nằm do ván trong mưa dầm nắng dãi!

Xã hội dưới chế độ CS phi nhân kia vẫn đeo đẳng cuộc đời Nguyễn Chí Thiện suốt ròng rã 27 năm dài, trải qua những trại tù khắc nghiệt nhất. Mặc dù phải sống trong gông cùm đói khát, thân xác tàn rã rời, cuộc đời nhà thơ đang chết dần trong tù ngục, không còn thấy đâu là tương lai của một con người đầy khí phách, nhưng tất cả những thách đố ấy không làm suy xuyển tính cương trực khí khái, lòng bao dung với tình thương và lẽ phải của một con người nhân bản như Ông đã khẳng khái sau đây:

Là thi sĩ có hồn thơ khắc khoải

Có cuộc đời hạnh phúc sớm ly khai

Có niềm tin nát vụn ở ngày mai

Có tù, bệnh cặp kè nhau hủy hoại.

 

Tôi sống mãi những ngày quằn quại

Những ngày khao khát sắn và khoai

Những ngày chôn sống cả đời trai

Trừ khí khái, tình thương, lẽ phải!

Đúng thế, cho dù đời người có phải chôn vùi trong ngục thất tối tăm của CS, nhưng những đức tính  khí khái, tình thương, lẽ phải đã làm nên một con người đáng kính phục, vẫn chói sáng trong bầu trời tối ám hôm nay.

MN, HS, BC và KA xin tạm biệt quí thinh giả, xin hẹn quí vị trong TCYN lần tới.

You May Also Like