Bình Luận: Chính Sách Ngoại Giao Mù

Bao lâu mà đảng CSVN còn dung dưỡng bá quyền Trung cộng, thà mất nước còn hơn mất đảng, thì tổ quốc Việt Nam còn lâm nguy. Mời quý thính giả đài ĐLSN nghe phần Bình Luận của Đỗ Ngà với tựa đề: Chính Sách Ngoại Giao Mù sẽ được Hướng Dương trình bày, và đây cũng là tiết mục để kết thúc chương trình phát thanh tối hôm nay.

Chính sách ngoại giao mù

Ngày 05/08/2019, bà Federica Mogherini – phó chủ tịch Ủy ban châu Âu (EC) và các đại diện cấp cao của EU về chính sách đối ngoại đã đến Hà Nội để bàn về việc, hai bên sẽ ký Hiệp định hợp tác trong lĩnh vực quốc phòng, an ninh (FPA) vì hòa bình, hợp tác và phát triển. Sự kiện này làm cho một số người cho rằng, Việt Nam đang tìm kiếm mối quan hệ với các cường quốc nhằm cân bằng với sự đe dọa ngày một tăng từ phía Trung Quốc. Thật sự ý đồ của Hà Nội là vậy, nhưng đây là bước đi sai không phải bước đi đúng hướng để bảo vệ quyền lợi cho đất nước Việt Nam.

Có thể nói rằng, EU là một hiệp hội của các quốc gia gần nhau tựa như tổ chức ASEAN nhưng mức độ hoàn chỉnh của nó hơn hẳn cái tổ chức của khu vực Đông Nam Á kia. EU đã có nghị viện chung và đồng tiền chung, nghĩa là định hướng của tổ chức này sẽ là tiến tới một quốc gia tựa như một cộng hòa liên bang khổng lồ trong tương lai giống Hoa Kỳ. Định hướng hay, nhưng việc tiến tới một quốc gia liên bang như Hoa Kỳ có thể nói là còn rất rất lâu nữa. Vì sao? Vì bên trong 28 quốc gia của khối này còn nhiều chia rẽ, mà cụ thể là vụ ly khai của Anh Quốc.

Nói thế để chúng ta thấy, EU về kinh tế có GDP tương đương Hoa Kỳ, nhưng về sức mạnh quân sự nó là con số zero tròn trĩnh. Như vậy việc Việt Nam tiến tới ký Hiệp định hợp tác trong lĩnh vực quốc phòng, an ninh (FPA) với EU nghe như là một bước đi sáng suốt, nhưng thực ra nó là một nỗ lực để tìm kiếm một hiệp ước hữu danh vô thực. Trung Quốc họ không ngán những bước đi như vậy của phía Việt Nam.

Hãy nhìn sang Hàn Quốc và Nhật Bản mà xem họ đã có những bước đi vững chắc như thế nào? Việc 2 quốc gia này chơi với Mỹ là một hình mẫu về sự khôn ngoan có tầm chiến lược. Chơi một đại ca tử tế hơn vạn lần bắt tay với trăm thằng ất ơ. Họ đã chọn chữ “chất” chứ không thèm quen biết kiểu vớ vẩn. 2 quốc gia này đã làm gì? Họ đã ký kết những hiệp ước quân sự với Mỹ, và trong các hiệp ước đó họ đã mời quân Mỹ đồn trú ở quốc gia họ. Cả Hạm Đội 7 của Mỹ hiện giờ đang đóng ở Yokosuka Nhật Bản, nó như là một lá chắn vững chắc canh giữ con cọp dữ Trung Cộng, con gấu Nga hung tợn và canh chừng cả cái ông nhóc láu cá Bắc Hàn. Đây là quan hệ cộng sinh giữa Nhật – Hàn và Mỹ để cân bằng sức mạnh quân sự với trục lưu manh của thế giới trong đó có Trung Quốc.

Trung Quốc là một quốc gia có tiềm lực quốc phòng mạnh và bên trong quốc gia này chứa rất nhiều mầm loạn đang chực chờ bùng phát. Mà thực tế cho thấy, khi mầm loạn bên trong Trung Quốc bùng phát thì chính quyền Bắc Kinh tìm cách trút những khó khăn đó ra bên ngoài lãnh thổ. Tựa như một quả bóng bị bơm căng hay một nồi áp suất quá đầy hơi, áp lực bên trong phá vỡ vị trí nào yếu nhất của vỏ bọc để giải phóng năng lượng từ phía đó. Với Trung Quốc, phía Bắc có Nga, phía đông có liên minh Hàn – Nhật – Mỹ, phía Đông-Nam có Ấn Độ vv.. Trong các hướng quanh Trung Quốc đại Lục thì hướng Nam yếu nhất. Vì sao? Vì ở hướng này có một ĐCS Việt Nam đang quý “16 chữ vàng 4 tốt” hơn là quyền lợi quốc gia nên Trung Quốc sẽ cho xả van theo hướng này để giảm áp tình hình trong nước.

Hãy nhìn vào tình hình thực tế của mấy ngày nay chúng ta sẽ thấy, Mỹ cho leo thang thương chiến, dân Hồng Kông leo thang biểu tình thì kết quả là Tập Cận Bình cho leo thang tranh chấp Biển Đông với Việt Nam. Đây là một minh chứng rất rõ cho ý đồ của Bắc Kinh. Như vậy, để cân bằng với áp lực từ phía Bắc thì Việt Nam chỉ có thể chơi với kẻ mạnh hơn Trung Quốc. Mà không phải chơi theo kiểu đi thăm thú và bắt tay hữu hảo là xong, mà chơi phải cho ra trò. Nghĩa là sao? Nghĩa là khi chơi với Mỹ thì phải có hiệp ước quân sự với họ, phải mời được quân đội hùng mạnh của nước này đồn trú tại Việt Nam. Chỉ có thế thì mới có thể chặn được nút van của Trung Cộng đang chĩa vào Việt Nam. Ngoài cách đó ra thì mọi giải pháp ngoại giao kiểu đi khắp nơi bắt tay lung tung, làm bạn với tất cả nhưng chẳng có một hiệp ước quân sự mạnh mẽ nào với Mỹ, thì việc tìm kiếm giải pháp để vô hiệu hóa áp lực của Trung quốc chỉ là công cốc. Với cách làm của Việt Cộng hiện nay, đảm bảo Trung Cộng sẽ vẫn cứ lấn tới bất chấp Việt Cộng có cố “làm bạn” với ai.

Với lối ngoại giao bế tắc kiểu Việt Cộng, thì chắc chắn rằng, tương lai của Việt Nam sẽ chịu một loạt nhưng bất ổn liên hoàn. Vì sao? Vì càng về sau nội tình Trung Quốc càng rối reng, mà khi rối ren thì Bắc Kinh sẽ gây hấn với Việt Nam. Đất nước Việt Nam từ lâu đã bị Bắc Kinh xem là cái bao bố để xả stress, và sau những cú xả stress như vậy thì hoặc lãnh thổ Việt Nam bị gặm mất một phần hoặc một phần quyền lợi nào đó của đất nước được ĐCS đem ra hy sinh. Đó là cái giá mà đất nước Việt Nam phải trả mà không biết trả đến bao giờ mới stop được.

You May Also Like