Người Dân Tự Quyết: CSVN Không Chống Giặc Chỉ Chống Tham Nhũng

Liên tục chương trình, qua chuyên mục Người Dân Tự Quyết của Lý Trần Công, mời quý thính giả theo dõi bài viết có tiêu đề: “CSVN Không Chống Giặc Chỉ Chống Tham Nhũng”, sẽ được Hướng Dương trình bày.

CSVN KHÔNG CHỐNG GIẶC CHỈ CHỐNG THAM NHŨNG

Ngày 3/7 Trung cộng đưa tàu thăm dò địa chất có tên Hải Dương 8 cùng tàu chiến hộ tống, đã vào vùng biển rạn san hô gần bãi Tư Chính ở Trường Sa, nơi mà Việt cộng có giàn khoan Hakuryu 5 tại Lô 06.1 bể Nam Côn Sơn hoạt động. Trước hành động trên, ngày 8/7 Nguyễn Thị Kim Ngân đi thăm Trung cộng trong bốn ngày theo lời mời của Ủy viên Thường vụ Bộ Chính trị Trung cộng Lật Chiến Thư, nhưng thật ra là Nguyễn Thị Kim Ngân vội vã đi Trung cộng là để xin khất nợ cho đảng. Trung cộng rõ ràng đang quyết tâm thu hồi nợ từ Việt cộng bằng cách chiếm giữ các mỏ dầu khí và tài nguyên trên biển Đông

Đây không phải là lần đầu tiên Việt Nam bị biển, đảo, đất đai vào tay giặc Tàu. Từ thập niên 50 của thế kỷ trước tên tội đồ Hồ Chí Minh của Việt cộng, là kẻ đầu tiên ra lệnh cho Phạm Văn đồng ký công hàm 1958 dâng hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa cho Trung cộng, để mượn nợ cưỡng chiếm miền Nam Việt Nam. Sau đó đến cuộc chiến biên giới phía Bắc từ 1979 đến 1989 giữa Trung cộng và Việt cộng xẩy ra bởi nhiều nguyên nhân nhưng cũng không loại trừ vấn đề nợ nần giữa hai đảng cộng sản, đã khiến cho Việt Nam mất thêm đất đai toàn tuyến biên giới giáp Trung cộng, biên giới cột mốc được di dời sâu vào trong lãnh thổ của Việt Nam, riêng núi Núi Đất ở tỉnh Hà Giang mất trọn vào tay giặc Tàu. Đến năm 1990, Nguyễn văn Linh, Đỗ mười cùng vài tên Việt cộng cộm cán khác âm thầm ký mật ước tại Thành Đô quy hàng và thần phục Bắc Kinh để đổi lấy quyền lực cho đảng, bấp chấp quyền lợi quốc gia, dân tộc và sự toàn vẹn lãnh thổ mà cha ông ta đã đổ biết bao xương máu để gầy dựng và bảo vệ. Công trình bán nước của Việt cộng được hoàn tất bằng hai hiệp định phân chia biên giới trên đất liền và trên biển do Lê Khả Phiêu và Nông Đức Mạnh ký năm 1999 và 2000 công nhận những vùng đất biên giới do Trung cộng chiếm giữ trái phép trước đó trở thành hợp pháp. Những địa danh nổi tiếng như Thác Bản Dốc, Ải Nam Quan của Việt Nam giờ đã thuộc về Tàu cộng.

Nhắc lại những sự kiện trên đây để người dân Việt Nam thấy được bản chất thật sự của Việt cộng chỉ là những kẻ bán nước, tham lam, ích kỷ, dối trá, sâu dân mọt nước, khôn nhà dại chợ. Người cộng sản không hề có tinh thần ái quốc, trái lại họ là bậc thầy trong việc lợi dụng tinh thần ái quốc của người dân Việt Nam cho những tham vọng quyền lực và lợi ích của đảng phái. Việt cộng sẵn sàng giết hại đồng bào mình không thương tiếc, nhưng với ngoại bang như Nga, Tàu chúng hết sức ngoan ngoãn và tỏ ra thần phục mù quáng, dù đó chỉ là một chút bả lợi danh. Trung cộng dù chưa chính thức tuyên bố, nhưng xem ra giặc Tàu đã coi Việt Nam như là một tỉnh thuộc Trung Hoa, từ khi Hồ Chí Minh được đưa vào cướp chính quyền tại miền Bắc Việt Nam năm 1945. Và cũng từ đây, Hồ Chí Minh theo lệnh Mao Trạch Đông ra sức huấn luyện và đào tạo đám đàn em thần phục hoặc làm Hán gian cho Tàu cộng như Phạm Văn Đồng chẳng hạn, là một ví dụ điển hình khi tham gia các hợp đồng bán nước cho Tàu ngay cả khi đã cận kề miệng lỗ. Ngày nay quan chức cấp cao cộng sản như: Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Thị Kim Ngân, Nguyễn Xuân Phúc..v.v… tất cả bọn họ đều bị Trung cộng nhé vào miệng hai chữ “đại cục”, nên phải nói và làm những điều theo ý Tàu cộng muốn. Sự kiện xẩy ra ở Bãi Tư Chính – Trường Sa hơn một tuần qua giữa các tàu cảnh sát biển của Việt cộng và Trung cộng, có vẻ như là một màn kịch bất đắc dĩ phải diễn trước công luận trong nước và thế giới, rồi kết thúc của nó sẽ là “Tàu quá mạnh còn ta quá yếu”, ta không nổ súng để bảo toàn lực lượng rút vào bờ và giao Bãi Tư Chính cho Trung cộng để thực hiện “nhận thức chung của hai đảng, hai nhà nước về vấn đề Biển Đông”. Người dân Việt Nam đã quá quen với luận điệu gian xảo của Việt cộng nên có cùng một nhận định, rằng trước sau gì thì rồi Việt cộng cũng tiếp tục giao nốt quần đảo Trường Sa còn lại cho Trung cộng, bởi “Bác Hồ kính yêu” của đảng đã bàn giao Hoàng Sa và Trường Sa cho Trung cộng từ năm 1958. Trong lúc chủ quyền biển đảo của quốc gia bị Tàu cộng đe dọa xâm chiếm ngoài Trường Sa, thì đầu đảng Nguyễn Phú Trọng kiêm chức chủ tịch nước vẫn bình chân như vại, không hề dám lên tiếng trước quốc dân đồng bào về sự ngang ngược của Tàu cộng. Bởi vì sao, bởi vì ông ta và cả Bộ chính trị csVN đều là Hán gian, là những kẻ phản quốc nối giáo cho giặc từ lâu. Cái ghế quyền lực của Nguyễn Phú Trọng đang ngồi cũng không do tài năng hay do dân bầu mà có, nhưng nó được đặt hàng từ Bắc Kinh. Chính vì thế mà Nguyễn Phú Trọng không quan tâm chuyện đất nước còn hay mất, mà chỉ lo chống tham nhũng, chống các nhóm lợi ích không thuộc phe cánh của mình.

Câu nói nổi tiếng của Winston Churchill: “Một dân tộc tìm cách tránh chiến tranh bằng cái giá của sự nhục nhã, thì cuối cùng sẽ nhận lấy cả sự nhục nhã và chiến tranh“. Dân tộc Việt Nam không sợ chống ngoại xâm dù phải hy sinh, nhưng tiếc rằng csVN đang sợ chiến tranh với Tàu cộng, bởi kế hoạch bán nước của họ sẽ bị bại lộ hoàn toàn. Sự vụ ở Bãi Tư Chính xẩy ngoài Biển Đông, người dân Việt Nam đã không tỏ rõ lòng yêu nước dù csVN có kêu gọi, bởi vì đó là câu trả lời của người dân cho chế độ thối nát “Hèn với giặc, ác với dân” rằng: Việt cộng là một lũ bán nước, đừng mong lợi dụng lòng yêu nước của người dân thêm một lần nữa. Tất cả đã chấm hết, csVN nên sớm cuốn gói cút ra khỏi đất nước này.

Lý Trần Công

You May Also Like

Leave a Reply