ĐẤT NƯỚC ĐỨNG LÊN: Nếu ai cũng đứng bên lề thì quê hương…

Kính thưa quý thính giả, sự sợ hãi chỉ muốn an phận đưa đến thái độ lãnh đạm, thờ ơ của dân chúng là miếng mồi ngon cho csVN ăn nuốt đến phần cuối cùng nếu người dân không dám đứng lên. Để tiếp nối chương trình hôm nay qua tiết mục Đất Nước Đứng Lên, mời quý thính giả đài ĐLSN theo dõi bài viết:”Nếu ai cũng đứng bên lề thì quê hương….” của Trần Quốc Việt qua sự trình bày của Nguyên Khải.

Nếu ai cũng đứng bên lề thì quê hương…

Trần Quốc Việt

Băng đảng xã hội đen lớn nhất ở Việt Nam là đảng cộng sản. Dưới chế độ tà quyền này số phận tất yếu đuổi theo không ngừng sau lưng chúng ta và con cháu là chuỗi dài vô cùng tận những bi kịch, mất mát, đớn hèn, băng hoại với cá nhân và rồi chung cuộc là nô lệ và tiêu vong với quê hương. Bóng số phận ấy đang bắt đầu giăng phủ kín mây đen lên đời ta và đời các thế hệ sau, xét cho cùng, chỉ vì đại đa số chúng ta hôm nay chọn đứng bên lề của cuộc đấu tranh trường tồn chống lại cái ác lớn nhất trong lịch sử Việt Nam.

Cháy túi trong canh bạc cuối cùng trong sòng bài, Raphael, nhân vật chính trong tác phẩm “Miếng da lừa” của văn hào Pháp Honoré de Balzac, quyết định kết thúc cuộc đời mình dưới dòng sông Seine. Trên đường đi anh ghé vào tiệm bán đồ cổ và được người chủ trao cho miếng da lừa mà có thể thỏa mãn mọi ước muốn của anh. Nhưng cái bùa da lừa co lại theo mỗi ước muốn. Tuổi thọ của anh theo đó cũng rút ngắn theo. Nhờ miếng da lừa Raphael đạt được danh vọng, giàu sang và tình yêu. Nhưng miếng da lừa co lại không ngừng, cuối cùng nó chỉ còn “nhỏ xíu và mỏng manh như chiếc lá nhạn lai hồng”. Bị lửa dục vọng đốt cháy, Raphael quyết định tiêu nốt khoảnh khắc cuối cùng của cuộc đời mình bên người yêu.

Sự thờ ơ và im lặng của chúng ta chính là hiện thân của miếng da lừa trong tay băng đảng cộng sản. Tuổi thọ Việt Nam giảm theo lòng tham vô độ của chúng. Mỗi khi chúng ước mong điều gì thì miếng da lừa Việt Nam co lại. Chúng muốn độc quyền quyền lực, hàng bao ngàn người chết trong cảnh thanh trừng mang tên đấu tố, gia đình họ tan nát bên lề xã hội. Chúng muốn chiến tranh, hàng bao triệu người chết và bỏ nước ra đi. Tuổi thọ và sinh lực và tài năng của Việt Nam qua đấy cũng vơi dần theo. Hôm nay chúng muốn giàu sang thì rừng vàng không còn, biển bạc biến mất, tài nguyên khoáng sản cạn kiệt. Chúng muốn muôn năm trường trị thì dối trá và bạo lực lên ngôi, nhân ái và lương tâm bị chà đạp, xã hội tan rã về đạo lý và tinh thần, xã hội trở nên vô nhân tính và quê hương bị mất dần từng phần. Rồi theo đà này đến ngày nào đấy quê hương chung cuộc, nói một cách hình ảnh, chỉ còn nhỏ như chiếc lá lai hồng cuối cùng chờ rơi nốt vào tay Trung Cộng đang chờ sẵn.

Việt Nam là lãnh địa của bọn cướp nắm quyền lực nhưng là quê hương muôn đời của bao thế hệ tiền nhân và người Việt chúng ta. Bọn cướp bỏ đi sau khi bán nốt quê hương. Chúng ta ở lại lâm vào cảnh nô lệ và đồng hóa. Vì vậy, chúng ta hãy từ bỏ những miếng da lừa cá nhân để cùng nhau hợp lực hợp lòng giành miếng da lừa Việt Nam trong tay băng đảng tà quyền. Rồi chúng ta bắt đầu từ đấy tạo nên miếng da lừa thần kỳ khác ngày càng mở rộng ra và dày thêm và trường tồn theo thời gian. Câu thần chú khắc trên miếng da thần kỳ tương lai ấy là “Tự do và Dân chủ”.

Vì quê hương và bản thân cùng gia đình, đã đến lúc chúng ta không thể nào đứng bên lề nữa. Nếu ai cũng vẫn mãi vô cảm và đứng bên lề thì quê hương sẽ vẫn là miếng da lừa ngày càng co rút lại không ngừng trong tay băng cướp lớn nhất trong suốt toàn bộ lịch sử Việt Nam.

Sự sợ hãi chỉ muốn an phận đưa đến thái độ lãnh đạm, thờ ơ của dân chúng là miếng mồi ngon cho csVN ăn nuốt đến phần cuối cùng nếu người dân không dám đứng lên.

You May Also Like

Leave a Reply