Bình luận: Chỉ Có Đức Mới Cần Việt Nam

Tệ nạn đàn áp nhân quyền tại Việt Nam là một nỗi quốc nhục lớn lao cho dân tộc và là một trở lực lớn cho công cuộc phát triển kinh tế quốc gia qua các hiệp ước thương mại song phương hoặc đa phương.  Mời quý thính giả đài ĐLSN nghe phần Bình Luận của Phương Thảo với tựa đề: Chỉ Có Đức Mới Cần Việt Nam sẽ được Song Thập trình bày để kết thúc chương trình phát thanh tối hôm nay.

Chỉ Có Đức Mới Cần Việt Nam

Phương Thảo

Báo chí Việt Nam đã đưa tin “Đức muốn nối lại quan hệ với Việt Nam” và trong đó đã lặp lại thông tin rằng 2 quốc gia Việt-Đức đã có những điều khác biệt kể từ khi Trịnh Xuân Thanh trở về nước đầu thú hơn một năm rưỡi về trước.
Có những điều truyền thông lề phải không dám nhắc đến vì không được phép mở miệng như việc ông Đại sứ Việt Nam ở Đức đã phải chờ mấy tháng trời mới được phép trình quốc thư bổ nhiệm Đại sứ lên tổng thống Đức. Ông Nguyễn Minh Vũ đã được bổ nhiệm làm tân Đại sứ của Việt Nam tại Đức từ ngày 25 tháng 7 năm 2018 để thay thế Đoàn Xuân Hưng, nhưng cho đến tận cuối tháng 12 ông Vũ mới đến Đức.
Báo Đảng cũng không nhắc đến việc ông Phúc tại Davos hồi cuối tháng 1 năm 2019 cũng đã phải tránh mặt không dám gặp bà Merkel để hối thúc bà và nước Đức thúc đẩy việc ký kết EVFTA như đã hào phóng và hồ hởi đưa tin ông Phúc đã lên tiếng nhờ vả lãnh đạo các quốc gia châu Âu và chủ tịch các tập đoàn kinh tế lớn giúp cho thoả thuận EVFTA sớm được Quốc hội Châu Âu thông qua.
Thông cáo báo chí của Bộ Ngoại Giao Đức về cuộc gặp gỡ với Phạm Bình Minh mới đây đã cho biết hai bên đang xem xét điều chỉnh lại mối quan hệ đối tác chiến lược và rằng “đã từng có những khác biệt đáng chú ý giữa Đức và Việt Nam – đặc biệt là vì vụ bắt cóc công dân Việt Nam Trịnh Xuân Thanh ở Berlin.”Nhưng báo chí Việt Nam và cơ quan chủ quản lại một lần nữa lại bỏ qua chi tiết quan trọng này và không muốn thừa nhận sự thật một cách công khai.
Đảng, ban tuyên giáo và báo chí lề phải cứ làm như vì Đức cần Việt Nam nên “muốn nối lại quan hệ chiến lược” chứ Việt Nam
chẳng cần phải cạy cục gì.
Nhưng thực tế cho thấy các cán bộ ngoại giao Việt nam đã phải chạy xấp ngửa ngược xuôi kể từ tháng 9 năm 2017 để hầu mong
nối lại được quan hệ ngoại giao chiến lược mà Đức đã đơn phương đình chỉ sau khi Việt Nam không đáp ứng yêu cầu trả lại Trịnh Xuân Thanh cho phía Đức.
Tháng 11 năm 2018, Thứ trưởng Thường trực Bộ Ngoại Giao Việt nam Bùi Thanh Sơn mới có mặt ở Berlin. Tin tức về vụ Trịnh Xuân Thanh không được đưa ra nhưng cả ông Sơn lẫn ông Đoàn Xuân Hưng đều tiết lộ “mối quan hệ chiến lược sẽ có những tiến triển mới” và phát triển mạnh hơn trong tương lai.
Mãi cho đến cuối tháng 2 năm 2019, Việt Nam mới được Đức chấp thuận cho cấp bộ trưởng có một chuyến công du không chính thức đến nước này mà ai cũng có thể hiểu được là chuyện được ưu tiên trong chương trình nghị sự sẽ lại vẫn là Trịnh Xuân Thanh, nguyên nhân chính của khủng hoảng ngoại giao Đức Việt.
Nếu không nối kết lại quan hệ đối tác chiến lược thì ai sẽ thiệt?
Thương mại song phương Đức và Việt Nam lên tới 13.8 tỷ Euro trong năm 2018, trong đó 9.7 tỷ Euro là hàng nhập khẩu từ Việt Nam và 4.1 tỷ euro xuất khẩu sang Việt Nam. Nếu EVFTA được ký kết thì có khả năng kim ngạch thương mại hai nước sẽ tăng lên mức 20 tỷ đô la vào năm tới. Một con số đáng kể cho Hà Nội.
Chỉ có Đức cần thì tại sao từ vài năm nay cứ mỗi lần quan chức Việt Nam sang công cán ở EU lại nghe nói đến “mong muốn
được EU sớm thông qua EVFTA”. Hết báo đài tới quan chức cứ trông cho EVFTA được thông qua cuối năm 2018 rồi lại phải dời mong muốn vào quý một năm 2019 rồi lại tiếp tục nuôi hy vọng trước tháng 4.
Trong lần ông Phạm Bình Minh đi Đức lần này, người đồng cấp của ông, ông Maas, cuối cùng cũng đã đưa cho Hà Nội củ cà rốt
khi cho biết sẽ “tác động” vào việc phê chuẩn hiệp định thương mại EVFTA.
Còn giờ chưa có được EVFTA thì Phạm Bình Minh lại ngỏ lời xin viện trợ ODA của Đức tạm vậy.
Thông cáo của Bộ Ngoại Giao Đức đã nêu rõ điều Đức cần ở Việt Nam đó là“sự tôn trọng các giá trị chung, đặc biệt là tôn trọng các quyền con người phổ quát”.
Cái cần đầu tiên mà phía Đức đã nói rõ từ tháng 9 năm 2019 là Trịnh Xuân Thanh. Không phải Đức cần bản thân Trịnh Xuân
Thanh nhưng đó là biểu tượng của sự tôn trọng pháp luật của một quốc gia có chủ quyền, một trong những giá trị chung mà Việt Nam đã không thèm đếm xỉa đến hồi tháng 8 năm 2017. Phía Đức vẫn đang tiến hành điều tra vụ việc và chắc chắn sẽ đi cho tới cùng.
Hà Nội vẫn cứ trì hoãn không chịu đáp ứng nhu cầu của Đức. Báo bên nhà vẫn cứ lải nhải nhắc cho dân chúng biết bắt được Trịnh Xuân Thanh “về nước đầu thú” là nước cờ cao tay của kỳ thủ đốt lò theo luật rừng rồi bỏ mặc cho chính phủ và bộ Ngoại giao phải đi hàn gắn khủng hoảng ngoại giao với Đức. Trịnh Xuân Thanh có được trở lại Đức hưởng hậu vận nhàn hạ hay không vẫn còn phải “hạ hồi phân giải” vì Tổng Chủ vẫn né chưa quyết gì.
Đức cần Việt Nam tôn trọng quyền con người. Cái quyền này lại là một thứ xa xỉ ở quốc gia cộng sản cầm quyền khi ngay đầu
năm họ đã ban hành luật An ninh Mạng để bóp chặt quyền tự do ngôn luận, bỏ tù hàng trăm nhà bất đồng chính kiến chỉ vì dám lên tiếng phản đối chính quyền. Những quyền tự do tôn giáo, tự do hội họp, biểu tình, tự do tôn giáo, công đoàn độc lập… đều được nhà cầm quyền cho vào cái khung “tự do trong khuôn khổ” để biện minh cho các cáo buộc xâm phạm nhân quyền liên tục trong thời gian qua.
Nhưng không chỉ có Đức và Châu Âu lại cũng cần Việt Nam ở đây. Châu Âu trước giờ vốn không gắt gao về vấn đề nhân quyền, nhưng cho đến giờ, Châu Âu lại sử dụng cây gậy nhân quyền để buộc Việt Nam phải chấp nhận và thực thi các giá trị lâu đời nhằm bảo đảm quyền con người thật sự cho người dân Việt Nam./.

You May Also Like

Leave a Reply