Ý Nghĩa Trận Hải Chiến Hoàng Sa


Ý Nghĩa Trận Hải Chiến Hoàng Sa
LLCQ
Thưa quý thính giả,
Ngày này, 45 năm trước, các chiến sĩ Hải Quân quân lực Việt Nam Cộng Hoà đã khai chiến chống quân Trung Cộng để bảo vệ Hoàng Sa. Trận hải chiến Hoàng Sa diễn ra lúc 10 giờ 25 sáng và kết thúc không lâu sau đó. Hai bên đều chịu những tổn thất nặng về chiến cụ và nhân mạng.
Trước lực lượng tiếp viện đông đảo của Trung Cộng, kể cả phi cơ chiến đấu cất cánh từ đảo Hải Nam, các chiến hạm Việt Nam phải rút lui. 75 chiến sĩ Hải Quân VN đã hy sinh, trong đó có Hạm trưởng Ngụy Văn Thà tuẫn tiết theo Hộ Tống Hạm Nhật Tảo HQ 10.
Đây là một trận chiến bất cân xứng. Hải quân Việt Nam Cộng Hòa, vốn đã rất khiêm nhường về số lượng so với Hải quân Trung cộng, lại còn bị hạn chế tiếp liệu vì Hoa Kỳ đã giải kết tại Việt Nam. Thêm vào đó, Hải quân Việt Nam Cộng Hoà phải dồn phần lớn lực lượng để ngăn chận quân Cộng Sản Bắc Việt đang đẩy mạnh công cuộc chiếm đọat Miền Nam bằng vũ lực.
Về phía Trung cộng, lợi dụng cơ hội Việt Nam suy yếu, và nhất là sự nhắm mắt làm ngơ của Hoa Kỳ, đã tiến hành việc chiếm đoạt Hoàng Sa. Kế hoạch này đã được nghiên cứu, chuẩn bị quy mô từ tháng 9 năm 1973, do chính Mao Trạch Đông chỉ thị Đặng Tiểu Bình trực tiếp hoạch định.
Dù biết thế yếu, hoàn cảnh hung hiểm, nhưng các chiến hạm VNCH vẫn anh dũng khai chiến với lực lượng Trung Cộng. Các chiến sĩ Hải Quân chấp nhận hy sinh vì Hoàng Sa là gia sản mà tiền nhân trao truyền lại cho hậu thế. Dù biết đi vào cửa tử, các chiến sĩ Hải Quân Việt Nam Cộng Hòa vẫn hiên ngang chấp nhận! Sự chiến đấu kiên cường của các chiến hạm Việt Nam đã được chính các sĩ quan Trung Cộng tham chiến kể lại sau này.
Trong khi đó, nhà cầm quyền Cộng Sản Bắc Việt đã hoàn toàn câm nín trước việc Trung cộng chiếm đoạt Hoàng Sa. Trong nội bộ, để trấn an cán bộ, đảng viên, Bộ Chính Trị đảng CSVN giải thích “Hoàng Sa nằm trong tay nước xã hội chủ nghĩa anh em còn tốt hơn là thuộc chính quyền ngụy”!
Thật ra, Đảng CSVN “há miệng mắc quai” vì chính thủ tướng Cộng sản Bắc Việt lúc bấy giờ là Phạm Văn Đồng đã ký công hàm ngày 14 tháng 9 năm 1958, tuyên bố công nhận và tôn trọng chủ quyền của Trung cộng trên vùng biển Đông, gồm cả Hoàng Sa và Trường Sa. Chấp nhận hiến dâng các hải đảo này cho Bắc Kinh là quyết định của Hồ Chí Minh và Bộ Chính Trị Đảng CSVN từ những năm 1955, 1956 để được Trung Cộng cung cấp vũ khí, quân dụng đánh chiếm Miền Nam khi con đường hiệp thương thống nhất đất nước không thành.
Hôm nay, 45 năm sau ngày xẩy ra trận hải chiến Hoàng Sa, cuộc diện đã thay đổi mọi mặt. Đảng CSVN đã thôn tính được cả nước nhưng với chế độ độc tài đảng trị, tham nhũng, thối nát, đang đẩy dất nước đến chỗ suy vong.
Trung Cộng, từ một nước chậm tiến, đã trở thành một cường quốc, và tham vọng bành trướng ngày càng lộ liễu trắng trợn. Liên hệ Hà Nội – Bắc Kinh ngày nay vừa mang tính cách “môi hở răng lạnh” vì CSVN cần dựa lưng vào Trung Cộng để duy trì ngôi vị lãnh đạo độc tôn, nhưng thái độ quy phục đàn anh phương Bắc đã khiến CSVN ngày càng bị dân chúng lên án. Ví dụ gần đây nhất là Dự luật Đặc Khu đã bị hàng trăm ngàn dân chúng biểu tình phản đối trong tháng 6 vừa qua!
Chính sách của Hoa Kỳ đối với vùng Châu Á Thái Bình Dương cũng đã thay đổi sâu xa. Nếu trong các thập niên 1970-1980, để cô lập Liên Xô, Hoa Kỳ ve vãn Trung Cộng, nên bất động, nếu không muốn nói là khuyến khích Trung Cộng chiếm đoạt Hoàng Sa, thì nay trước sự lớn mạnh đày đe doạ của Trung Cộng, Hoa Kỳ đã nỗ lực kết thân vơi các nước ĐNÁ, đặc biệt là ve vãn Vịệt Nam để kềm hãm Trung Cộng.
Với những biến chuyển trên, sự hy sinh của 75 chiến sĩ HQVNCH trong trận hải chiến Hoàng Sa đã có một ý nghĩa lịch sử vô cùng quan trọng.
Sự kiện này là một bằng chứng để minh xác với thế giới rằng “Hoàng Sa là của Việt Nam” và chủ quyền này được xác định không phải chỉ bằng những chứng tích lịch sử, những văn kiện pháp lý, mà bằng cả máu xương thật sự của con dân nước Việt.
Và biến cố Hoàng Sa cũng nhắc nhở, muốn bảo vệ đất nước, biển đảo, dân Việt phải dựa vào chính nội lực của mình. Sự yểm trợ từ bên ngoài, dù từ đâu, cũng chỉ để phục vụ cho quyền lợi của ngoại bang.
Đồng thời, diễn biến trong thời gian qua cũng cho thấy, chừng nào VN còn bị tập đoàn CS cai trị thì chừng đó Việt Nam không những không thể đòi lại biển, đảo đã mất, mà còn có thể mất thêm đất biển, như đã chứng minh qua bao sự kiện đã và đang diễn ra. Cụ thể là hiện nay, trong khi Trung Cộng ngày càng có những hành động lấn chiếm Biển Đông thì Đảng CSVN lại minh thị tiếp tay cho kẻ thù phương Bắc dễ dàng thôn tính và áp đảo đất nước như dự luật Đặc Khu, hoặc cho đồng nhân dân tệ của Trung Cộng lưu hành trong nước!
Việc lấy lại Hoàng Sa là trách nhiệm của Dân tộc Việt. Đây là công cuộc đòi hỏi thời gian và quyết tâm của cả dân tộc.
Hiển nhiên trong giai đoạn hiện tại, điều kiện chưa thuận lợi cho nỗ lực này. Một mặt, bá quyền phương Bắc đang ở thời hưng thịnh. Mặt khác, quan trọng hơn, dân tộc Việt đang trong giai đoạn suy vi vì bị thành phần “mãi quốc – cầu vinh” thống trị, nên không thể huy động được sức mạnh của đại khối Dân Tộc.
Nhưng lịch sử không chỉ tính một vài năm, một vài thập niên, thậm chí đôi ba trăm năm! Sẽ đến giai đoạn đất nước hưng thịnh. Miễn là dân tộc Việt phải luôn ghi nhớ quần đảo Hoàng Sa là một phần của Việt Nam.
Trận hải chiến Hoàng Sa với cái chết anh dũng của 75 chiến sĩ ngày 19 tháng Giêng năm 1974 chính là một trang sử viết bằng máu để nhắc nhở con dân nước Việt luôn ghi nhớ: Hoàng Sa là của Việt Nam./.

You May Also Like

Leave a Reply