Bình luận: Yêu sách 8 điểm và 1 điểm ôn cố tri tân

Sự kiện Bản Yêu Sách 8 điểm năm 2018 của người dân Việt Nam được công bố đúng 100 năm sau bản “Yêu sách của dân tộc An Nam”, do một số cá nhân yêu nước đứng tên dưới biệt danh chung là Nguyễn Ái Quốc cách đây một thế kỷ, chứng minh rằng đảng CSVN đã làm đất nước tụt hậu khoảng 100 năm.
Mời quý thính giả đài ĐLSN nghe phần Bình Luận của Ánh Liên với tựa đề: “Yêu sách 8 điểm và 1 điểm ôn cố tri tân” sẽ được Song Thập trình bày để kết thúc chương trình phát thanh tối hôm nay.


Yêu sách 8 điểm và 1 điểm ôn cố tri tân
Ánh Liên

Một yêu sách 8 điểm năm 2018 được các tổ chức xã hội dân sự và cá nhân tham gia trong lĩnh vực xã hội dân sự tung ra. Yêu sách 8 điểm này nêu ra những yêu cầu căn bản và thiết thực về quyền tự do dựa trên luận điểm ‘dân quyền độc lập, dân tộc tự do, dân sinh hạnh phúc’, và quan điểm của chính ông Hồ Chí Minh về việc ‘nếu nước độc lập mà dân không hưởng hạnh phúc, tự do thì độc lập cũng chẳng có nghĩa lý gì’.

Thực ra, nhu cầu ôn cố tri tân luôn là một truyền thống dài hơi ở một đất nước mà kinh nghiệm luôn là một sợi dây dài để rút. Việc tung ra “Yêu sách 8 điểm” là sát sườn với bối cảnh hiện tại và nhu cầu cần có ở tương lai, nhưng trên hết – nó phản ánh một sự thật khách quan rằng: Bối cảnh Việt Nam năm 2018 không khác gì bối cảnh năm 1908. Nghĩa là sau một quá trình tranh đấu dân chủ, dân chủ và bạo lực cách mạng, xã hội Việt Nam lại rơi vào trạng thái ‘lạm quyền và phi dân quyền’.

Tính chất phi dân quyền vẫn cứ giữ nguyên như thể nó được tái sinh từ đống tro tàn thực dân, nhưng giờ đây, thay vì là một chính phủ bảo hộ, thì nó lại là một chính phủ do những ‘đứa con của cách mạng’ nắm quyền. Những ‘đứa con’ mà trong mắt người dân có phần hư hỏng và ngỗ nghịch.

Tại sao?

Hãy nói một chút về quyền tự do báo chí, tự do lập hội. Đây là 2 nhóm quyền cơ bản của quyền dân sự – chính trị mà chính thể Việt Nam đã cam kết, nhưng không phải bây giờ các yếu tố này mới xuất hiện, mà bản thân những đòi hỏi tự do này có từ giai đoạn đấu tranh đầu của ĐCSVN dưới góc nhìn của ông Hồ Chí Minh.

Tuyển tập Hồ Chí Minh toàn tập, tập 3, tại trang 138 ghi nhận ‘Những Chỉ thị mà tôi nhớ và truyền đạt’ (1939). Theo đó: Chúng tôi đòi các quyền dân chủ, tự do tổ chức, tự do hội họp, tự do báo chí và tự do ngôn luận, đòi ân xá toàn thể chính trị phạm, đấu tranh để được hoạt động hợp pháp.

Khi Việt Nam ‘giam cầm’ quyền biểu tình, quyền lập hội và chưa mở rộng tự do báo chí tư nhân với việc bị RSF xếp hạng 175/180 về tự do báo chí năm 2018, cũng như ông Nguyễn Phú Trọng bị xếp vào danh sách nhóm lãnh đạo ‘thù ghét tự do báo chí’, thì con dân Việt Nam vẫn chỉ mong những quan điểm năm 1939 đó được xác hợp vào bối cảnh hiện giờ, thậm chí, khi có Luật an ninh mạng thì những quan điểm nêu trên lại càng nêu bật tính giá trị.

Tội ác thực dân mà ông Hồ Chí Minh từng nêu như: Vị công sứ Pháp ở Bắc Kỳ được trao cho một quyền hành vô hạn (là chủ tỉnh, đốc lý, chánh án, mõ tòa, chủ thầu, kiêm nhiệm quyền tư pháp, thuế vụ, sinh mệnh và tài sản người bản xứ) sao giống như đang đặc tả một ông TBT- CTN và đội ngũ đảng viên đầy quyền uy trong guồng máy nhà nước đến thế! Hay khi hỏi cung tù, quan công sứ lấy kiếm chích vào đùi họ, có người đã ngất khi đưa trở lại nhà giam sao giống cách mà các vị nằm trong lực lượng công vụ hành pháp thực hành với nghi phạm (vốn gây ra những cái chết bất đắc kỳ tử ở nhà giam) đến thế!

Thế mà khi đứng trước thế giới, nhà nước lại tỏ ra ‘đạo đức, văn minh và cao cả’, hệt như những gì mà ông Hồ Chí Minh từng phỉ nhổ vào chính quyền thực dân vào thế kỷ trước, cái chính quyền mà ông chỉ trích thẳng thắn là ‘quân phiệt, quái đản’.

“Yêu sách 8 điểm” ra đời, nghiễm nhiên là mong muốn đề đạt nguyện vọng thiết tha về sự cởi mở quyền dân sự – chính trị, nhưng đồng thời nó cũng lột tả hoàn hảo bản chất của thể chế hiện thời khi cho phép và bảo hộ hiện trạng đó. Một cách ‘ôn cố tri tân’ quá xứng đáng, quá thâm sâu mà những ai khao khát nhân quyền muốn gửi đến ông Nguyễn Phú Trọng và những người tư duy như ông. Và để cho những người dân còn mông muội hiểu rằng, họ đang được sống trong một hệ bị lột truồng trong màn bọc đầy tinh vi mới; và qua đó – những người đấu tranh nhân quyền cho thấy, họ còn nhiều việc để làm hơn – bao gồm cả sự kết đoàn.

Nhà cầm quyền Hà Nội sẽ phản ứng như thế nào?

Họ sẽ dùng truyền thông chính thống như báo Nhân Dân, Quân đội nhân dân, hoặc thậm chí một tờ báo sùng tả đến mức ngớ ngẩn như Tuần báo Văn nghệ Tp. HCM để chỉ trích những cá nhân, tổ chức tham gia “Yêu sách 8 điểm” này với luận điệu: Không có chuyện.

Nhưng cũng giống như những sự ‘phản bác’ đầy hài hước khác, thì lần này (nếu có xảy ra) thì nó chỉ cho thấy, ‘đã có chuyện xảy ra’, bởi bối cảnh xã hội nó xé tạt ngòi bút giả dối đầy tính tuyên truyền đó.

Ông Nguyễn Phú Trọng và đồng chí của ông ta có đọc được không? Có hay không không còn quan trọng, thậm chí người viết còn đồ rằng, ngay cả Tuyển tập Hồ Chí Minh (dài 12 tập) viết từ thời điểm khai sinh ĐCSVN với những luận điểm nhân quyền, dân chủ, khai phóng mà ông Hồ Chí Minh viết ra có khi lại còn chưa đọc. Bởi nếu đọc được, thì ông Nguyễn Phú Trọng không có những quan điểm và chỉ đạo tấn công về hệ dân quyền mà cách đây gần 100 năm, người ‘cha già dân tộc’ từng khao khát.

Phong cách và lối sống HCM mà ông Trọng và những người như ông ta muốn vận dụng, chỉ đơn thuần là sự lựa chọn một cách riêng rẻ đầy đểu cáng nhằm lấy cái phần cộng sản trong độc quyền và vứt bỏ phần dân tộc – dân quyền.

Do đó, “Yêu sách 8 điểm” là tuyên bố, là sự tố cáo, vừa là khẳng định lập trường dân quyền trước đây của ông Hồ Chí Minh đối với chính quyền thực dân và giờ là của người dân đối với chính quyền Cộng sản.

Từ chối, phản bác, sách nhiễu, cầm tù ‘yêu sách 8 điểm’ càng làm gia tăng tính phi chính danh trong họ. Và như thế, “Yêu sách 8 điểm và 1 điểm ôn cố tri tân” đã trở thành mũi tên dân quyền của chính những tổ chức, cá nhân tham gia ký tên./.

You May Also Like

Leave a Reply