THI CA YÊU NƯỚC: GỬI NGƯỜI CẦM SÚNG CHỐNG LẠI NHÂN DÂN


GỬI NGƯỜI CẦM SÚNG CHỐNG LẠI NHÂN DÂN
Ngô Quốc Sĩ

Trước đại họa mất nước vào tay Tàu cộng, nhiều bậc thức giả cũng như văn nghệ sĩ đã lên tiếng đánh thức dân Việt chỗi dậy, đứng lên bảo vệ tổ quốc. Đặc biệt, đã có những tiếng nói nhắm thẳng vào người cộng sản, tiêu biểu là công an quân đội, khuyến khích họ quay mũi súng, thay vì hướng về nhân dân, hãy chỉa thẳng vào những kẻ phản bội, nhẫn tâm dâng hiến gia tài tổ tiên cho ngoại tặc.
Nhà thơ Ngô Minh Hằng, được tặng danh hiệu là “người giữ lửa quê hương” đã thẳng thắn vạch trần âm mưu bán nước của tập đoàn Hà Nội qua cái gọi là Đặc Khu Kinh Tế. Theo bà Hằng, Vân Đồn, Bắc Văn Phong và Phú Quốc là những cửa ngõ mở ra để đón giặc Tàu vào cướp nước:
Giặc cộng cho người mướn núi sông
Vân Đồn, Phú Quốc, Bắc Vân Phong
Nghe tin, trong nước đều cay dạ
Thấy chuyện, ngoài biên thảy đắng lòng
Tuyên truyền dối trá cộng sản nói là cho thuê đất, mà thực chất là bán nước cho ngoại bang. Việt Nam sẽ chung số phận với Tây Tạng và Tân Cương:
Đặc khu kinh tế: trò lừa bịp
Cộng bán quê rồi có biết không !..
Kìa gương Tây Tạng, Tân Cương đó
Nhục với thân danh, hổ giống dòng !!!
Nhận thức được trò lừa bịp của cộng sản, nhà thơ đã kêu gọi dân Việt đứng lên, dù phải hy sinh xương máu để bảo vệ sự vẹn toàn lãnh thổ:
Trước hờn bức tử quê hương
Để thành Tây Tạng, Tân Cương thế này
Thì ta phải đứng lên ngay
SỐNG hay CHẾT chọn cho ngày liệt oanh !
Đã đến lúc dân Việt phải thí mạng với bọn con hoang Chiêu Thống, dù phải thịt nát xương tan, như bao gương anh hùng chiếu rạng sử xanh:
Sống thì sống phải vang danh
Chết thì chết phải bia xanh sử vàng
Chứ không nô lệ ngoại bang
Cúi đầu Chệt cưỡi, nhục mang muôn đời !
Tác giả đã ý thức rõ ràng rằng, yêu nước là yêu đất tổ yêu dân tộc, chứ không như người cộng sản bị nhồi sọ với giáo điều “ yêu nước là yêu đảng, yêu xã hội chủ nghĩa:”
Yêu nước là giữ nước
Là dũng cảm, dấn thân
Cho vẹn toàn lãnh thổ
Cho hạnh phúc toàn dân
Trung thành với lý tưởng phục vụ dân nước, dân Việt quyết theo đuổi cuộc đấu tranh gian khổ, dù phải máu đổ xương phơi, với niềm tin đá sẽ nở hoa:
Dù đường đi gian khó
Dù máu lệ chan hoà
Nhưng khi lòng kiên định
Đá cũng nở thành hoa
Với quyết tâm hy sinh cho đại nghĩa đá sẽ nở thành hoa hay đúng hơn, máu sẽ nở thành hoa, tô thắm từng tấc đất quê hương:
Hồn Việt Nam bất khuất
Người Việt Nam kiên cường
Yêu quê từng tấc đất
Xây quê bằng máu xương
Bi đát thay nhưng cũng oai hùng thay! Đó chẳng phải là con đường khổ giá sẽ đưa dân Việt đến phục sinh khải hoàn đó sao? Niềm tin tưởng mãnh liệt đó đã là động lực thúc đẩy Ngô Minh Hằng mạnh dạn lên tiếng kêu gọi dân Việt đứng lên, theo bước tiền nhân, châm ngòi cuộc cách mạng lịch sử:
Cộng bán quê rồi có biết không !
Hỡi ai thấy hận, thấy đau lòng
Thì xin đứng dậy châm mồi lửa
Và hãy vùng lên nổi trống đồng
Đặc biệt, nhà thơ đã muốn nhắn nhủ những người đang cầm súng trong tay. Đâu còn ai khác ngoài công an cảnh sát cũng như quân đội cộng sản? Bà Hằng tha thiết kêu gọi họ đừng làm ngơ trước nỗi uất hận của đồng bào ruột thịt:
Hỡi các ngành quân đội
Cảnh sát và công an
Trong tay anh có súng
Sao để quê hận tràn ???
Mang danh “quân đội và công an nhân dân”, các anh không thể ngồi yên nhìn cộng sản bán nước, càng không thể tiếp tay gây thêm thống khổ cho dân tộc:
Sao để đảng bán nước
Nước là quê của mình
Và anh càng không được
Để đồng bào điêu linh !!!
Nếu các anh còn chút lương tâm thì không thể chấp nhận làm công cụ đàn áp trong cỗ máy giết người của đảng, bởi lẽ như thế là phản dân hại nước, là nhục nhã và đáng nguyền rủa muôn đời:
Anh bán lương tâm được mấy đồng?
Làm tôi cho đảng nhục anh không?
Đánh người yêu nước, nghe lời đảng
Là phản đồng bào, phản núi sông !
Nhất là các anh đừng quay lưng bịt mắt những nỗi oan khiên của dân tộc, bởi lẽ thái độ vô tâm vô cảm đó là một trọng tội không thể tha thứ:
Mà còn mang trọng tội
Tội để dân lầm than
Tội tiếp tay bán nước
Tội để mất Việt Nam !!!
Để xứng đáng với danh nghĩa “nhân dân”, các anh không thể nhu nhược tiếp tục tôn thờ đảng, nhất là không thể cam tâm làm tay sai cho đảng trong chủ trương đày đọa dân tộc:
Anh phục vụ đất nước
Và bảo vệ nhân dân
Thì không được nhu nhược
Tôn thờ đảng bất nhân !!!
Các anh hãy tự giải thoát mình khỏi bến mê. Nói khác, con đường giác ngộ của người cầm súng chính là con đường bỏ đảng quay về với đại khối dân tộc:
Nếu phải, hồi tâm, hãy trở về
Đừng làm tôi đảng để đau quê
Mau cùng đứng dậy đòi sông núi
Sông núi chờ người bỏ bến mê !!!
Mạnh dạn hơn nữa, Ngô Minh Hằng đã thắng thắn kêu gọi công an cảnh sát và quân đội nhân dân quay mũi súng, thay vì chỉa vào dân, hãy chỉa thẳng vào bọn ác thú đang cắn xé đồng bào ruột thịt của mình:
Hãy chống bầy ác đảng
Chớ đàn áp đồng bào
Đứng cùng dân anh nhé
Đấu tranh mới anh hào !
Với tất cả tâm huyết, Ngô Minh Hằng đã nhỏ nhẹ rót vào tai người cầm súng những lời lẽ thật tha thiết như lời nhắn nhủ dịu dàng của một người thân, cùng máu mủ ruột thịt:
Anh ơi, quê hấp hối
Đừng vô cảm, vô tri
Quê cần anh góp sức
Tổ quốc mình lâm nguy !!!
Như một lời cuối, Ngô Minh Hằng đã chuyển đi một ước nguyện chân thành. Đó là ước nguyện thắp sáng quê hương với ánh nến phục sinh như ánh bình minh chiếu rạng cỏ cây hoa lá:
Đêm sắp qua và ngày sắp sáng rồi
Hỡi ngọn lửa đấu tranh, bền bỉ nhé !!!
Hẳn nhiên, cuộc chiến đấu thật cam go và dân Việt luôn luôn bền chí. Chính khí Việt mãi mãi ngút ngàn, đưa dân Việt tới chiến thắng vinh quang!
NQS, MN và HS xin tam biệt, hẹn quí thinh giả vào TCYN lần tới.

You May Also Like

Leave a Reply