Ngô Quốc Sĩ và TÂM THỨC LƯU VONG


Bỏ nước ra đi, mỗi người dân Việt đều mang cảm thức mất mát toàn diện. Mất tài sản. Mất sự nghiệp. Mất người thân. Nhất là mất quê hương, bỏ lại đang sau nơi chôn nhau cắt rốn, mồ mả tổ tiên. Lý do bỏ nước ra đi thì không nói ra, ai cũng hiểu, chính vì không chấp nhận chủ thuyết cộng sản phản tiến hóa vàchế độ cộng sảnlàthảm họa của nhân loại.
Thế mà hôm nay, một thiểu số người Việt đã quên mất căn cước tị nạn cộng sản của mình, trở nên vô tâm và vô cảm,rủ nhau về Việt Nam không phải để thăm nhà, mà để khoe khoang hưởng thụ như thể “áo gấm về làng”. Có người còn nhẫn tâm hợp tác với cộng sản, lại còn lên giọng nhục mạ chính nghĩa quốc gia và mỉa mai công cuộc chống cộng của dân Việt. Dân Việt đã lên án gắt gao thái độ mất gốc đó, tiêu biểu như Trần Văn Lương, quyết không về Việt Nam khi cộng sản còn ngự trị trên đất nước:
Lòng dặn lòng, trong giây phút phân ly,
Còn giặc Cộng, quyết thề không trở lại.
Lời khấn nguyện, Bố hằng ghi nhớ mãi,
Và dẫu lòng luôn khắc khoải xót xa,
Bố quyết tâm không phản bội quê nhà,
Dù khi đã hóa ra người thiên cổ.
Riêng cá nhân tôi, đã hai lần nếm mùi cộng sản, một lần từ thuở nhỏ tại quê Hà Tĩnh, một lần sau 75 tại Nha Trang, mối uất hận càng chất ngất hơn.
Mối hận cộng sản của dân Việt nói chung và của cá nhân tôi mãi còn là vết thương không thể băng bó và nguôi ngoai. Làngười Việt, ai chẳng yêu thương gắn bó với quê hương mình, nhưng đa số đã tìm đường rời xa đất tổ, chỉ vì không thể chấp nhận sống với cộng sản, muốn tìm một vùng đất hứa dể sống, để được hít thở khoơng khí tự do.
Riêng cá nhân tôi, trên thuyền vượt biên, tôi đã thầm nguyện với trời xanh biển gió:
Anh lặng nghe sóng vỗ
Như tiếng vọng ngàn xưa
Gian khổ bạo quyền chưa một lần khuất phục
Bàn chân ngạo nghễ tiến bước hiên ngang
Anh sẽ về trong chiến thắng vinh quang
Cho dân ta được sống
Được tự do làm người
Hít thở không khí tự do, tôi đã tham gia đấu tranh, đã cùng với anh em Phục Hưng và Lực Lượng Cứu Quốcbôn ba năm châu vận động cho tự do dân chủ. Ngoài các tiểu bang tại Hoa Kỳ, chúng tôi cũng đã đặt chân đến Pháp, Đức, Bỉ, Tiệp, Đan Mạch, Hòa Lan, Tân Tây Lan,Úc, Mã Lai và Nga để phát động các chiến dịch
“Đòi cộng sản Việt Nam tổ chức bầu cử tự do”, “Đòi CSVN hủy bỏ Điều 4 Hiến Pháp”, “Phế Bỏ Huyền Thoại Hồ Chí Mnh”,“Kêu gọitoàn dân đứng lên Đáp Lời Sông Núi..”
Năm, 1991 tại Tiệp Khắc,trong cuộc hội thảo về kinh nghiệm dân chủ Đông Âu, chúng tôi đã có dịp đặt vòng hoa tưởng niệm tại quãng trường Prahađể tưởng nhớ các chiến sĩ dân chủ đã bi thảm sát tại đây:
Hôm nay
Ta đến với em
Ngậm ngùi đoá hoa tưởng niệm
Sương chiều phủ kín quãng trường đá xám
Nghe chừng vang vọng tiếng nấc oan hồn
Mùa xuân năm ấy hy vọng nẩy mầm
Mùa xuân năm ấy hồn em loang máu..
Tại Nga, năm 1992, đứng giữa quãng trường Đỏ, cạnh mộ Lenin, tôi đã khóc vì sung sướng nhìn thấy cái nôi cộng sản bị dẫm nát:
Bia mộ ai nằm nghe nguyền rủa
Cẩm thạch rưng rưng cúi mặt thẹn thùng..
Tuyết vùi lấp mộ hồng
Nhục sử thôi đành quên
Sao lung linh đỉnh nắng
Thấp thoáng nẻo thiên đường
Trở về với Hoa Kỳ, tôi có dịp đến vùng tuyết lạnh Colorado, mơ về quê hương Việt Nam khi đãsạch bóng thù:
Ta mơ
Xây nhà Việt Nam
Trên đỉnh cao tuyết phủ
Giữa tiếng nhạc thông reo
Mây trời lợp mái lá
Gió núi đan phên thưa..
Mỗi sáng
Mẹ lặng nghe nắng vào thung lũng
Lòng ấm như hơi ấm ngô khoai
Mỗi chiều
Cha tựa lưng vách đá
Thả hồn theo khói thuốc lào say..
Mãi miết trênđường đấu tranh, tôi cảm thấy có lỗi khinghĩ đến gia đình chịu nhiều thiệt thòi mất mát, khi người chủ gia đình mãi “Ăm cơm nhà vác ngà voi”. Bài thơ Đền Em Nụ Hồng đã bày tỏ tâm tình chuộc tội, xin vợ con thông cảm tha thứ:
Ta hững hờ lạnh nhạt
Ta thô bạo mê cuồng
Vì ta, tên lữ khách
Mộng đời chôn sau lưng
Quê hương ta rỉ máu
Đinh nhọn xoáy buồng tim
Hồn buốt tê dao cắt
Lấy gì sưởi tình em
Thao thức về nỗi nhà nỗi nước, ngày đêm, tôi vẫntrăn trởvề số phận của mẹ Việt Nam đang bị lũ con hoang đày đọa:
Trăm con ngụp lặn sử đen
Nội thù giày xéo ngoại xâm đọa đày
Mặt nguời dạ thú cuồng say
Bàn tay đao phủ quyết xây ngai vàng
Tội đời chát mặn biển Đông
Lấm lem nhục sử nát lòng cháu con
Nhưng thật đáng mừng!Có những đứa con can đảm đứng lên phất cao ngọn cờ dân chủ, thách đốvới bạo quyền, tiêu biểu như Nguyễn Văn Đài, Lê Quốc Quân,Trần Huỳnh Duy Thức, đặc biệt làMẹ Nấm…
Tim em rạo rực tình trần
Quyết đem nhân nghĩa đập tan bạo cường
Viết em trong sáng như gương
Nhức tim dã thú qủy vương mặt người
Thản nhiên em bước ngang trời
Bàn chân dẫm nát đười ươi mặt dày..
Tâm thức lưu vong đã nung nấu quyết tâm diệt thù. Dân Việt quyếtvung kiếm chém nát cờđỏ, đập tan búa liềm:
Gươm trần sáng quắc
Ta cao như trăng
Vó ngựa hồng cuốn trong bảo tố
Vạn thành sầu trút đáy biển khơi
Đường về thênh thang bước nhẹ mây trời
Sông núi chuyển rung dân ta quật khởi
Đạn đã lên nòng nhắm thẳng vào tim địch, dân Việt quyết trả thù dân tộc, cho cha bỏ xác trong lao tù, cho mẹ nhắm mắt trong cay đắng, cho anh nghẹn ngào buông súng đầu hàng, và cho em phải bán thân nuôi miệng…
Ta khai hỏa
Bằng viên đạn này
Bắn thẳng vào tim những tên phản bội
Buộc lũ bạo cuờng gục xuống ăn ăn
Cho tan dần đi những nỗi căm hờn
Cho vơi cạn bớt những dòng lệ tủi
Thế đó! Ngựa hồng tung vó. Kiếm báu ngang trời. Đạn lên nòng..Dân Việt quyết đạp đổ ngai vàng đao phủ, buộc lũ bạo cường phải qùy xuốngđền tội…Đó là tâm thức lưu Vong kết tinh thành ý chí diệt thù để viết lại lịch sử dân tộc.

NDQ, MN và HS xin hẹn quí thinh giả tron TCYN lần tới.

Ngô Quốc Sĩ

You May Also Like

Leave a Reply