TUẤN KHANH TRÁI TIM VIỆT NAM


Tuấn Khanh là một nhạc sĩ trẻđa tài và đầy tâm huyết.. Tuấn Khanh bắt đầu chơi nhạc cho nhiều ban nhạc trẻ Sài Gònlúc 15 tuổi và sáng tác nhạc từ năm 17 tuổi.
Năm 1987, anh thành lập ban nhạc Gió Phương Nam.Anh đã từng được đài truyền hình Rai International của Ý trao tặng giải thưởng âm nhạc.
Năm 2001, anh được bình chọn là một trong 10 nhân vật trẻ của Đông Nam Á có ảnh hưởng đến cộng đồng chung, do tạp chí East Magazine tổ chức.
Từ năm 2003, anh tuyên bố sẽkhông tập trung sáng tác những tình khúc thông thường, mà chuyển qua những đề tài xã hội và đặc biệt, anh sẽ không xin phép kiểm duyệt các đĩa nhạc của mình mà tự phát hành trên mạng.
Nói chung, nhạc Tuấn Khanh luôn chuyên chở những thao thức của con tim với tình yêu nam nữ, tình yêu dành cho quê hương và dân tộc đang bịđọa đày trên chính quê hương mình.
Tình yêu nam nữ thì phải nói là chứa nhiều bi đát.Tuấn Khanh đã cảm nghiệm được tình yêu như trái đắng. Không hẳn “tình chỉ đep khi còn dang dở”, trái lại tình yêu không trọn vẹn đã làm cho con tim héo hắt:
Ϲhiều nghe tiếng lɑo xɑo
Ϲứ mong rằng gió sẽ mɑng người bước đi νề
Ƭừng ngàу trong tôi héo hắt
Ƭiếng ɑi cười đêm nɑу
Ŋgỡ như là xuân νề
ßiết yêu người nhiêu ƙhê
Biết yêu là nhiêu khê, nhưng nào ai thoát khỏi lưới tình ? Con tim có những lý lẽ riêng mà lý trí không hiểu nổi. Khi yêu,con tim trở nên mù lòa:
Mắt đã mù lòa vì đợi tin xa,
Tóc trắng bạc màu vì nợ yêu nhau
Nào biết ngày sau trả nợ tình nhau
Rồi như thể giận lẫy, tác giảđã muốn trả lại tất cả, dù phải ra đi với hai tay trắng, chỉ mong thoát được phần nào lưới tình vây bủa:
Dốc hết tình này ta trả nợ người
Dốc hết tình này ta trả nợ đời
Trả hết tình tôi còn nợ không thôi

Trả hết, trả hết cho người
Trả luôn mắt môi nụ cười
Trả xong đời còn hư không
Nói là trả xong đời còn hư không? Chưa hẳn đơn giản như thế!Có trả hết nợ tình, thì vẫn còn nợ nước, nợ đời. Có dứt bỏtình yêu nam nữ, thì tình yêu quê hương dân tộc, vẫn còn mãi là một thao thức trong nhạc Tuấn Khanh.
Anhđãnhỏ lệcho đất mẹViệt nam hôm nay không còn là đất sống, chỉ còn là sân khấu trình diễn những vở tuồng lố bịch từ thành thị đến thôn quê:
Ai đem từng trò hề
Đem đến thành thị
Đem đến thôn quê
Ca ca hát hát ê chề
Ai đem từng trò hề
Che khuất đường về
Gieo rắc u mê
Nơi quê hương đã lắm bộn bề
Anh tự hỏi, sao cộng sản Việt Nam hôm nay cứ tiếp tục múa rối trên oan khiên dân tộc,đúng như Lưu Văn Vịnh đã mô tả thực trạng Việt Nam là “rối nước-nước rối”:
Ai đem từng trò hề
Thay những mộ phần
Chôn lấp nhân gian
Cho quê hương nhỏ bé hoang tàn
Chỉ vì ngoan cố và ngu xuẫn, tập đoàn lãnh đạo Hà Nội, những tên hề vô tâm đãgieo tiếng khóc than thay cho tiếng cười”
Gánh xiếc to sao không nghe tiếng cười
Tiếng vỗ tay sao như tiếng khóc người
Vuốt mặt nhìn nhau bỗng thấy nghẹn lời
Tuấn Khanh không còn nén được sự phẫn nộ trước những trò hề bỉ ổi đang được tuyên truyền cộng sản tô bóng với những mỹ từ và chiêu bài phỉnh gạt. Anh đã thét lên với giọng quát tháo:
Hãy gấp trang báo
Hãy tắt Tivi
Để thấy quanh ta chỉ là những trò hề…
Mở mắt đi nhé
Hãy lắng tai nghe
Quê hương Việt Nam nghe sao bỗng muộn màng
Việt Nam nhìn nhau
Việt Nam nhìn mai sau
Điều mỉa mai nhất là trong khi dân Việt rẫy chết mà tập đoàn lãnh đạo Hà Nội vẫn phè phỡn với những trò hề lố bịch! Cá chết, biển chết vàngư dân cũng đang chết uất ứctrước chủ trương làm chủ biểnĐông của Bắc Triều, cướp đi lẽ sống của dân Việt:
Ngửa mặt lên trời
Như xác ngư dân trôi ngoài biển khơi
Trôi theo con sóng vỗ
Trôi theo phận nước tôi
Tiếng thở than nào
Trên áo tang đẫm máu
Có tiếng ai về sau
Hay linh hồn nghẹn ngào?
Thật là vô vọng! Ngư dân sống với biển cả, nhưng biển xanh đã bị nhuộm máu. Dân Việt bơ vơ mang chung niềm đau truớc thái độ thờ ơ của lũ Việt Gian:
Biết về nơi nào
Khi biển xanh nhuốm máu.
Ai mang chung niềm đau
Khi nước Việt nghẹn ngào?”
Tuy nghẹn ngào, Tuấn Khanh vẫn chưa mất niềm tin vào tương lai dân tộc và thế giới. Anh đã mơ thấy con tim Việt Nam sống dậy với những nhịp đập oai hùng trong cơn sóng gió
Em có hay không trái tim Việt Nam
Qua bao đau thương vẫn nguyên lẽ sống
Có rớt nước mắt vẫn ngẩng cao đầu
Người người chia sớt để qua bể dâu
Anh cũng đã mơ thấy con tim thế giới với những giấc mộng huy hoàng làm bừng khởi cơn bão dân chủ:
Đêm qua ngủ quên giữa trời
Ta bay vào trong thế giới
Bay trên hàng trăm giấc mộng
Âm vang đời đang bão lên.
Cảm hứng với giấc mơ dân chủ,Tuấn Khanh đã nắm tay dân Việt chỗi dậy, vươn vai Phù Đỗng, gieo mầm sống, vun trồng tự do:
Nếu có chết ngày mai
Chỉ xin được thấy đất nước tôi tự do
Hãy nắm chặt bàn tay
Để gieo mầm sống ước mơ ngày mai
Việt Nam phải vẹn nguyên
Không thẹn cùng tổ tiên
Thế đó! TuấnKhanh đã can đảm thách đố với bạo lực. Anh đã bị nhà cầm quyền Hà Nội lên án là phản động:“Bài hát ‘Viết Về Ngư Dân Việt Nam’ của tác giả Tuấn Khanh trong dĩa CD nhạc thu giữ khi khám xét tại chỗ ở của Nguyễn Ngọc Như Quỳnh ‘mang nội dung kích động nhân dân, phá hoại khối đại đoàn kết toàn dân, truyền bá tư tưởng, văn hóa phản động.”
Nhưng Tuấn Khanh không hề nao núng. Anh đã biết trước và sẵn sàng chấp nhận số phận dành cho người chiến sĩ văn hóa “Nếu có chết ngày mai, chỉ xin được thấy đất nước tự do..”
Oai hùng thay! Đáng cảm phục thay!
NQS, MN và HS tạm biệt, xin hẹn gặp lại quí thinh giả trong TCYN lần tới.

Ngô Quốc Sĩ

You May Also Like

Leave a Reply