LÀM CHỦ TẬP THỂ”LÀ NGỤY ĐỀ MỊ DÂN


Câu nói trên xuất hiện thường xuyên trên mặt báo, trong giáo án chính trị, trong các chương trình truyền hình thời sự trong nước, thoạt nghe có vẻ như là tính dân chủ trong hàng ngũ đảng viên nhưng thực tế cho thấy đó chỉ là một mệnh đề ngụy biện nhằm mị dân của đảng cầm quyền.

Để hiểu vì sao đó là một ngụy đề?Chúng ta hãy cùng tìm hiểu và phân tích về cái được gọi là làm chủ tập thể của cộng sản Việt Nam.

Nhìn theo góc độ của người cộng sản lý giải thì đây thể hiện tính dân chủ của họ, theo đó tất cả mọi việc quốc gia đại sự, kinh tế, xã hội đều được bàn thảo nghiêm túc và được sự tán thành tuyệt đối của đa số, thành công hay thất bại đều do tập thể quyết định chứ không phải của bất cứ cá nhân nào, thế nhưng trên thực tế hoàn toàn không phải như thế, vì nó đã biến tướng một cách méo mó dị dạng bởi những người cầm quyền, những kẻ cho mình có quyền đứng trên pháp luật.

Hãy nhìn vào các sự việc nổi đình nổi đám của Việt Nam để hiểu cái câu nói trên nó tác hại ghê gớm đến thế nào:

– Lê Đức Thúy, cựu Thống Đốc Ngân Hàng Nhà nước Việt Nam đã ký quyết định cho một tập đoàn tư nhân bên Úc độc quyền in tiền Polymer cho Việt Nam, đổi lại, tập đoàn này đã hối lộ cho y thông qua Đại Tá Lương Ngọc Anh hàng chục triệu Úc Kim-thời điểm tỷ giá hối đoái cao hơn Mỹ kim-sự việc bị bại lộ từ nước Úc- các quan chức của tập đoàn in tiền phải bị đi tù vì họ đã cạnh tranh không lành mạnh (hối lộ), nhưng riêng tại Việt Nam Lê Đức Thúy cùng bộ sậu của mình hạ cánh an toàn, về hưu an nhiên thụ hưởng những khoản tiền bất chính mà không ai dám có ý kiến.

– Vụ đánh tham nhũng của Nguyễn Phú Trọng với phe nhóm của Nguyễn Tấn Dũng với những vụ án dầu khí, phe nhóm lợi ích nhìn có vẻ ồn ào sôi động, thế nhưng, cũng sẽ không đi đến đâu vì cái ngụy đề trên, từ con dòi họ Trịnh sẽ cung khai ra được Đinh La Thăng chỉ đạo, từ Đinh Bộ Trưởng sẽ cung khai ra được nguyên Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng chỉ thị và cuối cùng Nguyễn Tấn Dũng sẽ đưa cái khuôn mặt mốc thít của mình ra giải trình là làm theo đảng, đổ thừa lung tung như trong bối cảnh, hoàn cảnh, khách quan, chủ quan và huề cả làng như y đã từng phát biểu.

– Mà đảng là ai?
Là hơn 4 triệu con người mang thẻ đỏ, một tập thể đang dành quyền kiểm soát quốc gia tại Việt Nam!

Đó là còn chưa nói đến những đặc quyền của người cộng sản, một thiểu số cho mình có những quyền hạn khác hạng thứ dân, chúng ta có thể thấy cũng cùng một hành vi, thế nhưng dân thường thì phải chịu những mức án nặng nề còn đối với người cộng sản thì chỉ kiểm điểm nội bộ trên tình đồng chí anh em, trong đó không thể không nói đến việc hối lộ lẫn nhau cuối cùng công bố cho toàn dân biết những kết luận nhẹ nhàng như: Về hưu, lên vị trí cao cấp hơn, v.v…

Làm chủ tập thể là một ngôn từ dùng để ngụy biện, lẫn tránh tránh nhiệm bởi vì đã là tập thể thì trong đó có nhiều con người, do đó nếu thành công trong việc đục khoét ngân sách, tham ô, tham nhũng thì cùng nhau chia chác, còn nếu đổ bể ra thì người này chỉ người kia cuối cùng huề cả làng.

Đó là một nét văn hóa cai trị man ri mọi rợ bởi vì hiện nay hầu hết các quốc gia trên thế giới đều không tồn tại khái niệm này, ai làm sai thì người đó chịu trách nhiệm, vì thế, chúng ta dễ dàng nhìn thấy khắp thế giới các vị Tổng Thống, Bộ trưởng từ chức khi xảy ra những vụ việc nghiêm trọng; Còn riêng tại Việt Nam thì hoàn toàn không có chuyện đó, người này đổ thừa trách nhiệm cho người kia, người kia chỉ người nọ và cuối cùng đến nhân vật chính chịu trách nhiệm thì y cười hề hề cho biết tại đảng chỉ định chứ y không có xin, không có đòi và khăn khói quả mướp về quê để xin làm…người tử tế! (vì trước đó y là lưu manh!).

Đó là sự phản dân chủ, độc tài và gian trá của đảng csVN, một đất nước mà người dân hoàn toàn không có quyền dân chủ tối thiểu để lên tiếng về những bất công, bất cập của đất nước mình, một bộ máy Quốc Hội mang tiếng là đại diện người dân chỉ biết trơ mắt ếch nhìn như xem diễn tuồng, bởi vì họ cũng sợ mất cái ghế mình đang ngồi cùng với những bỗng lộc béo bở, họ đã, đang trở thành những con người vô cảm!

Thế nhưng cũng để mị dân, nhà cầm quyền luôn rêu rao, phô trương những cụm từ nghe rất hay ho: “Sống làm việc theo pháp luật”, “Mọi người đều bình đẵng trước pháp luật”, phải! đó là sự bình đẳng, công bằng dành cho loại dân ngu cu đen, một loại công dân hạng hai, còn những người mang tấm thẻ đảng viên đảng cộng sản lại là loại công dân hạng nhất, loại cai trị chứ không phải loại người bị trị.

Muốn có một xã hội đáng sống, một quốc gia mà chính phủ biết lắng nghe tiếng nói của người dân, minh bạch hóa mọi vấn đề thì bắt buộc phải thay đổi thể chế cai trị, tuy nhiên, đảng cs hoàn toàn không chấp nhận tiến trình trao đổi quyền lực cũng như chịu sự phán xét của người dân. Vì thế, bắt buộc cách mạng phải xảy ra mới có thể thay đổi những cái đen tối, u ám, dơ dáy, bẩn thỉu thành những giá trị cao quý cho toàn dân.

Nếu dân tộc Việt Nam dũng cảm đứng lên làm cách mạng thì chúng ta và các thế hệ kế thừa sẽ được thụ hưởng một xã hội công bằng, dân chủ, tự do, những giá trị thúc đẩy tiến đến văn minh, bác ái, thịnh vượng.
Còn nếu cứ tiếp tục chấp nhận sự bị trị của mình thì đừng nên than khóc, kêu la vì những bất công mà mình phải gánh chịu bởi vì:
Dân Tộc Việt Nam là một dân tộc yếu hèn, bạc nhược!

Nguyên Anh

You May Also Like

Leave a Reply