Hơn cả “độc ác”


Trong tất cả nguyên nhân gây nên những nỗi đau, bất hạnh ở xã hội này thì sự rườm rà, phức tạp của thủ tục hành chính là một trong những điều tệ hại nhất. Ngay ông Nguyễn Sinh Hùng khi đang đương chức Chủ tịch Quốc hội cũng phải thốt lên “Thủ tục hành chính cay độc, độc ác lắm” thì dân đen chỉ biết kêu trời.
Có lẽ, không ở đâu có nhiều thủ tục hành chính như xứ ta, nó hành dân, hành doanh nghiệp và thậm chí là hành cả những kẻ đẻ ra nó. Nói nhiều, phản ảnh cũng nhiều, hậu quả thấy cũng nhiều nhưng tại sao không thay đổi?
Đấy, chỉ vì cái thủ tục nhập khẩu rờm rà, nhiều khâu, nhiều cấp, mất thời gian ấy: 20.000 ngàn viên thuốc đặc trị ung thư ở Bệnh viện Truyền máu và huyết học đã bị tiêu hủy vì quá hạn sử dụng; 267 viên thuốc Nexavar ở Bệnh viện Ung bướu Sài Gòn hết hạn sử dụng bị tiêu hủy (giá hơn 1 triệu đồng/viên). Trong khi bệnh nhân không có thuốc điều trị.
Bất cứ ai đọc những tin trên cũng giật mình, đau lòng, phẫn nộ. Hàng chục ngàn viên thuốc đặc trị đó nếu được sử dụng sẽ kéo dài sự sống được biết bao nhiêu người bệnh.
Phải có ai đó chịu trách nhiệm về những sự việc trên nhưng ai bây giờ: Chính quyền thành phố, Bộ y tế, Sở y tế, Sở tài chính, quan thuế, Bệnh viện hay là thằng giao thuốc?
Hãy đọc lời giải thích của Bác sĩ Phù Chí Dũng, Giám đốc Bệnh viện Truyền máu Huyết học trên báo lao động để hiểu sự cay đắng.
“Vào ngày 26.11.2013, bệnh viện mới nhận được bộ chứng từ để đi làm các thủ tục xin phép cơ quan chức năng bao gồm: Sở Y tế, Liên hiệp Hữu nghị, UBND, Cục Quản lý dược, Sở Tài chính. Và phải đến gần 8 tháng sau, ngày 21.7.2014, BV mới nhận được văn bản đồng ý của Sở Tài chính và báo Cty Novartis chuyển thuốc về Việt Nam.
Một tuần sau thuốc về đến sân bay Tân Sơn Nhất. Tuy nhiên, Hải quan không đồng ý cho BV nhập thuốc về với lý do… hạn dùng dưới 12 tháng (theo quy định là thuốc phải có hạn sử dụng trên 12 tháng mới được nhập). BV phải gửi công văn trình Sở Y tế rồi Bộ Y tế và Cục Hải quan để được hỗ trợ. Sau nhiều lần đề xuất, cuối cùng, Cục Hải quan mới đồng ý cho BV nhập thuốc về để “kịp thời cho người bệnh”. ”
Vậy là sau một quy trình thủ tục lằng nhằng, gần 12 tháng sau, vào ngày 13.8.2014, BV mới được nhập thuốc về. Đến thời điểm này, hạn sử dụng của lô thuốc chỉ còn 10 tháng: “Đã có 5 – 10 bệnh nhân nằm trong chương trình tử vong trong thời gian chờ nhập thuốc về”.
Cứu người như cứu hỏa mà thuốc nhập về đi đường lòng vòng như lạc vào mê cung hỏi sao khi về đến bệnh viện thuốc chẳng sắp hết hạn sử dụng cho được. Ai cũng thấy đó là sai phạm, là độc ác với người bệnh, nhất lại là những người đang phải giành sự sống từng ngày, từng giờ. Nhưng chẳng ai chịu hiểu, chịu hành động. Không lẽ các vị vô tâm, vô cảm đến vậy.
Chẳng phải Đảng luôn nói rằng, Xây dựng nền hành chính nhà nước trong sạch, vững mạnh, bảo đảm quản lý thống nhất, thông suốt, hiệu lực, hiệu quả; lấy phục vụ, tạo điều kiện thuận lợi cho hoạt động sản xuất – kinh doanh của doanh nghiệp và đời sống nhân dân là mục tiêu chủ yếu trong hoạt động của mình.
Vậy, tại sao lại có những sự việc trái khoáy như thế?
Đừng có nhắm mắt làm ngơ cho những sai phạm, để rồi tiếp tục reo rắc nỗi đau. Có khó gì đâu, sai phạm là cho nghỉ việc, nghiêm trọng thì truy tố, không có rút kinh nghiệm hay kiểm điểm gì. Đừng sợ không có người làm việc, ngoài kia vẫn còn hàng trăm ngàn cử nhân, cao học thất nghiệp hãy cho họ cơ hội.
Nhưng đó chưa phải là tất cả, còn một nguyên nhân nữa dẫn đến thuốc hết hạn sử dụng phải tiêu hủy: Nhiều bệnh nhân không đủ tiền để tự mua thuốc dẫn đến chuyện BV dư thuốc, phải tiêu hủy khi hết hạn. Xin nói thêm, đây là thuốc nằm trong chương trình viện trợ của các đơn vị, tổ chức phi chính phủ.
2/3 bệnh nhân ngưng dùng thuốc vì không đủ tiền chi trả. Các bệnh viện khác cũng xảy ra trường hợp tương tự. Họ thà để hết hạn rồi tiêu hủy chứ không bán rẻ cho dân.
Những lúc như thế này chính quyền đâu sao không can thiệp, không lẽ nhà nước nghèo đến độ không thể bỏ ra vài trăm triệu để yểm trợ cho người dân bệnh tật. Một cơ quan nhà nước chi 3,2 tỷ để tiếp khách, trong đó một bữa ăn cả chục triệu thì nhẹ tựa lông hồng, vậy mà bỏ ra vài trăm triệu trợ giúp tiền thuốc cho dân sao mà nặng nề, khó khăn. Vậy mà suốt ngày ra rả, lặp đi lặp lại nhà nước do dân, của dân, vì dân.
Các vị lãnh đạo có chế độ chăm sóc y tế riêng, có bác sĩ riêng, nằm viện cũng có khu vực riêng. Có ai đi khám, hay nằm điều trị như người dân nghèo đâu mà thấu hiểu nỗi khổ của họ. Nên các vị đâu cần phải lo, cứ kệ “sống chết mặc dân”. Rồi đây, khi lệ phí dịch vụ y tế tăng, sẽ còn biết bao nhiều người chết vì không có tiền chữa bệnh?
Không biết, trước những thông tin trên Bộ trưởng Tiến có lên tiếng, chỉ đạo gì không hay là bà đang bận tập hát để chuẩn bị cho ngày thầy thuốc năm sau?

Định An

You May Also Like

Leave a Reply