Ông tướng nửa tỉnh, nửa mê


Dư luận trong và ngoài nước mấy tuần nay chú ý, bàn luận khá nhiều đến bài nói chuyện nội bộ của thiếu tướng công an Trương Giang Long, với chức vụ là Phó tổng cục trưởng Tổng cục chính trị, kiêm Giám đốc Học viện chính trị của Công an Nhân dân.
Trước hết, cần chỉ ra một lỗ hổng trong nhận thức khá là phổ biến trong xã hội cần giải quyết một cách rốt ráo. Đó là nhận thức phải trái, đúng sai về 2 cuộc chiến tranh: Cuộc chiến giành độc lập 1946-1955 và cuộc chiến tranh gọi là chống Mỹ cứu nước 1960-1975.
Trong 2 cuộc chiến tranh đó bên nào là phải, là chính nghĩa, bên nào là trái, phi nghĩa, phản dân tộc, phản nhân dân? Không thể cứ tù mù lầm lẫn mãi được. Phải rất sáng suốt, rất công bằng, thấu đáo mới nhìn ra, nhận ra được. Nhiều khi phải có dũng khí và lòng lương thiện qua chính mình. Ông tướng Long vẫn mê muội ở điểm này.
Theo tôi, trong cuộc chiến tranh chống Pháp, từ khi bắt tay với Trung Hoa Cộng sản năm 1949, làm nên trận Điện Biên Phủ là Việt Nam từ bỏ nền độc lập dân tộc, đi theo học thuyết Mác-Lê-Mao và chủ nghĩa xã hội là 2 sai lầm, 2 cạm bẫy chết người đến nay vẫn không thoát. Đó là thân phận chịu làm con tốt đen cộng sản trên bàn cờ quốc tế trong cái phe xã hội chủ nghĩa bị cả thế giới dân chủ coi là nguy cơ diệt chủng của loài người. Hàng triệu thanh niên Việt Nam tuấn tú chết oan nghiệt vì sai lầm này.
Trong cuộc chiến 1960-1975 cũng vậy, nếu Việt Nam không dại dột làm một tiền đồn của phe xã hội chủ nghĩa, theo học thuyết Mác, Lê và Mao, thì không thể là đối tượng của chiến lược be bờ đẩy lùi nguy cơ cộng sản chống nhân loại của toàn thế giới dân chủ. Cần nhận rõ là Việt Nam Cộng Hòa đã có nền cai trị tiến bộ hơn hẳn miền Bắc, có tranh cử dân chủ, có tự do báo chí, có tam quyền phân lập kiềm chế nhau, có nền tư pháp độc lập và không thể gọi Hoa Kỳ là giặc vì không có ý đồ xâm lược nước ta.
Cho nên, khi mới thoạt nghe bài nói của ông tướng công an họ Trương tôi đã thấp thỏm mừng. Ông ta lên án bọn bành trướng rắp tâm nuốt chửng nước ta, chúng nó thâm độc lắm, không bao giờ từ bỏ dã tâm bành trướng. Chúng đe dọa, chia rẽ, lôi cuốn, mua chuộc, thâm nhập khắp nơi, còn ta thì mất cảnh giác, tốt với bạn bè quá. Chúng nó vào sâu, rất sâu, lôi kéo hàng trăm, mấy trăm kẻ làm tay sai, còn lôi kéo cả quốc hội, cả nhà nước, cả chính phủ làm tay trong cho chúng. Theo ông, may mà Đại hội XII bừng tỉnh, ghi trong Nghị Quyết phải coi trọng lợi ích dân tộc, bảo vệ nền độc lập. Người đọc có lòng với đất nước càng thêm phấn chấn khi ông tướng bốc đồng cho biết công an đã “theo dõi rất chắc, rất chặt những kẻ cơ hội chính trị rắp tâm tiếp tay cho bọn bành trướng, câu kết với bên ngòai để lật đổ, chống phá ta”.
Vậy là ông tướng công an này đã tỉnh ngộ chăng? Được như thế thì quá tốt.
Nhưng không, không phải vậy. Sau khi ông tướng công an có một lúc như tỉnh, thì sau đó ông ấp úng, lâm vào một cơn mê hoảng dài.
Ông bắt đầu cơn mê khi nói rằng: “Trung Quốc họ xấu như thế, mà dù cho có xấu hơn nữa, ta vẫn cứ phải tìm cách sống chung với họ”. Một thuyết định mệnh mang tính đầu hàng.
Đối với Hoa Kỳ ông tướng này càng tỏ ra huênh hoang cao ngạo, khoe khoang về chuyện Tổng thống Obama phải mời đích danh Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, tôn trọng thể chế chính trị, bỏ qua những đòi hỏi về dân chủ, nhân quyền, về Việt Nam vào ủy ban thường trực Hội đồng Bảo an Liên Hiệp Quốc, “ngồi cùng bàn chung mâm với họ”. Ông tướng này còn khoe chuyện tướng Tô Lâm cảnh báo đại sứ Mỹ chớ có theo vết chân người đi trước, o ép Việt Nam. Ông còn cao hứng dùng Hoa Kỳ để dọa Tàu rằng chỉ cần một phát tên lửa là các căn cứ quân sự dày công xây dựng trên 7 đảo nhân tạo ở Biển Đông sẽ thành cát bụi. Ông tự đề cao Việt Nam, rằng “Trung Quốc vô cùng lo ngại rằng Việt Nam ngả về phía Hoa Kỳ”, “Mỹ cố tìm cách lôi kéo Việt Nam vào đội hình chống Trung Quốc”, và “chỉ có Việt Nam mới chống lại được với Trung Quốc”.
Tưởng rằng ông tướng này đã tỉnh ngộ khi nói ra những điều ấy, để rút ra những kết luận khôn ngoan sáng suốt, nhưng thật tội nghiệp cho ông ta, ông ta lại tự vả vào mặt mình khi kết luận ngay rằng “Việt Nam không thể chuyển sang thân Hoa Kỳ”, vì như vậy “là từ hang hùm chui sang hang cọp!”. Thế là hết chuyện! Bắc Kinh chỉ mong có điều này.
Cái tỉnh ngộ quan trọng có tính quyết định là nhận thức của số đông nhân dân ta về ta, về bạn, về thù.
Chỉ cần đông đảo nhân dân ta tỉnh ngộ, chung sức chung lòng, chung hành động theo nhận định chuẩn xác ta, thù, bạn, là vấn đề chủ quyền, hòa bình, phát triển, hạnh phúc của nhân dân ta sẽ giải quyết nhanh gọn triệt để, mở ra kỷ nguyên Dân Chủ, bù lại sự mất mát vô kể về sinh mạng, tài nguyên, thời gian trong gần một trăm năm qua./.

Bùi Tín

You May Also Like

Leave a Reply