Đừng hỏi tổ quốc làm gì cho bạn…


Đừng hỏi tổ quốc làm gì cho bạn, mà hãy hỏi bạn đã làm gì cho tổ quốc?

Hơn 10 năm nay, câu thành ngữ này được lập đi lập lại trên mạng xã hội. Chúng thường được những người ” yêu nước CNXH ” dùng để đè vào miệng những người yêu nước khác. Chúng được sử dụng trong các cuộc biểu tình, ý kiến phản đối Trung Quốc xâm lược biển đảo hay dùng trong những cuộc đè bẹp các ý kiến đòi hỏi về chính sách như khai thác Bô Xít ở Tây Nguyên, ở vấn đề giáo dục, y tế, giao thông, môi trường. Hầu như bất cứ ý kiến nào phản đối hoặc hoài nghi các chính sách đường lối của nhà nước, đều bị người ta mang câu thành ngữ này ra để bịt miệng.

Bây giờ sau hơn 10 năm nhìn lại, chúng ta thấy gì.

Chúng ta thấy những người không làm gì cho tổ quốc này, là những người đáng quí trọng. Vì sao ư? Vì những người làm gì đó cho tổ quốc này, đã làm thế nào mà một núi nợ nần khổng lồ đè xuống đầu người dân. Nợ công chất cao, tham nhũng khắp nơi, xã hội băng hoại, môi trường ô nhiễm và tài nguyên cạn kiệt, chủ quyền biển đảo dần dần bị ngoại bang thôn tính. Những cái này có phải do tôi tô vẽ ra không? Đương nhiên là không, sự thật của hơn 10 năm trước và bây giờ quá rành rành trước mắt để các bạn so sánh.

Nhiều bạn sẽ thanh minh: không phải lỗi tại tôi, tôi làm cán bộ trong sạch, tôi chăm chỉ, tôi nhiệt tình. Ơ thế không phải lỗi của các bạn thì lỗi của ai, khi mà đất nước nợ nần, tan hoang như thế? Ở trên cương vị là cán bộ đảng, cán bộ nhà nước…các bạn ở vị trí là những người đang cống hiến cho đất nước đúng nghĩa nhất. Còn người dân chỉ việc làm và nộp thuế….và giờ thì kết quả của cống hiến từ các bạn là thực tế đất nước ngày nay.

Tôi không biết về kinh tế vĩ mô, tôi chỉ biết các bạn cống hiến làm cho tổ quốc thế nào mà bây giờ tổ quốc oặt ẹo với nợ nần và đủ thứ xuống cấp như thế. Kết quả là câu trả lời rành rẽ nhất cho công việc phụng sự của các bạn.

Tôi chỉ kể chuyện của mình. Nhà tôi có 6 anh chị em, ở trong căn nhà phố cổ, mặt đường. Đa số anh chị em tôi đều muốn bố mẹ bán căn nhà đó đi để chia tiền cho mọi người. Lúc thời điểm mà nhà cửa sốt cao giá, giá trị của mỗi mét đất tính bằng mươi mười lăm cây vàng. Những ý kiến bán đi lại rộ lên.

Bố tôi hỏi tôi, các anh chị muốn bán, ý con thế nào?

Tôi năm ấy còn rất trẻ, mới đôi mươi. Tôi nói với bố tôi rằng:

– Nhà ông bà để lại, nhà của bố đâu mà bố nói chuyện bán, huống chi là các con.

Đấy là nhà ông tôi để cho bố tôi và bố tôi để cho tôi. Tôi không có cái quyền gì để bán hay đặt cược trên nó cả. Tôi không có trình độ học thức, không có quan hệ, không có tiền để phát triển nhảy vọt, đi tắt, đón đầu cơ hội.

Bây giờ thì căn nhà tôi chắc chắn sẽ còn ở đó đến khi nào tôi giã từ cuộc đời này, nếu tôi truyền được ý chí tốt cho con cháu của mình, chắc ngôi nhà đó còn thêm được thế hệ nữa. Và tôi cũng tự hào là có lúc tôi chả làm quái gì cho nhà tôi cả, giá như lúc ấy tôi làm có khi lại mất nhà. Điều đó là sao? Vì như tôi đã kể, trình độ tôi không, quan hệ tôi không nốt. Nếu đặt nhà lấy tiền làm ăn trông vào may rủi thì đừng. Của bố mẹ, ông bà để lại không thể dùng như đặt bạc vậy.

Một ngôi nhà và một đất nước cũng có những điều giống nhau. Khi những người lãnh đạo đất nước vay lấy được tiền của bên ngoài để mang về chi tiêu lãng phí, tham nhũng, đầu tư vào chỗ không tính toán…thì cũng y hệt một chủ nhà đi vay tiền ngân hàng, bạn bè, hàng xóm về mộng làm ăn lớn nhưng rút cục chỉ mang tiền đó ra tiêu pha, ăn chơi hàng ngày. Cuối cùng để lại cả một đống nợ. Mà nợ cá nhân như vậy thì khó mà quỵt được nói chi là nợ quốc gia với nhau.
Nợ công đầu người Việt Nam từ khi không có gì, giờ đã tới hơn 1000 đô Mỹ một đầu người, tính cả đứa trẻ con mới sinh.

Giờ ai hỏi tôi làm gì cho tổ quốc. Tôi tự hào trả lời: tôi chả làm gì cả! Có chăng cái tôi làm trong 10 năm qua là ngăn cản các bạn đang làm cho tổ quốc này nợ nần ngâp ngụa như ngày nay. Và rất tiếc là những người ngăn cản như chúng tôi quá ít. Còn những người làm gì cho tổ quốc như các bạn lại quá nhiều.

Bây giờ tôi hỏi các bạn ở giai cấp lãnh đạo, những người đã nhiều năm qua hỏi móc họng chúng tôi, gọi chúng tôi là phản động: Các bạn làm gì cho tổ quốc mà tổ quốc đến nông nỗi này?

Người Buôn Gió

You May Also Like

Leave a Reply