NGỌN SÓNG HỜN CĂM


Thi ca yêu nước đã vọng ra từ ngục tối, từ vũng lầy xã hội chủ nghĩa đói khát bất nhân, cũng như tuôn trào từ hơi thở uất nghẹn của dân oan, từ máu nóng của người trẻ yêu nước, cũng như từ tiếng kêu gào của biển chết, cá chết. Thi ca yêu nước cũng nhấp nhô trên ngọn sóng của những con thuyền vượt biển tìm tự do, của thuyền nhân đi tìm một phần trăm cái sống giữa chín mươi chín phần trăm cái chết. Có thể gọi dòng thơ vượt biển đó là những ngọn sóng căm hờn cuộn lên từ biển Đông, vốn là biển Thái Bình nay thành biển sôi máu..

Cuộc vượt biển năm 1975, qủa là một cuộc bỏ phiếu bằng chân.Thật vậy, cả triệu dân Việt lao mình vào sóng gió biển Đông đã nói lên cho thế giới biết dân Việt không chấp nhận cộng sản. Dân Việt ra đi, bỏ xác trong lòng biển cả, linh hồn tức tưởi cuộn lên những ngọn sóng căm hờn uất ức như những tiếng gào thét của tự do đã bị cộng sản cướp mất. Ra đi là vượt thoát, nhưng là một cuộc phiêu lưu đầy hiểm nguy nên Cao Tần chi biết chấp tay cầu nguyện:

Có bạn nào đang rắp tâm vượt thoát
Nhớ rằng ta luôn cầu nguyện cho người
Láng đời chót đã tan trên chiếu bạc
Thì sá gì thêm một chuyến ra khơi

Cao Tần chấp tay cầu nguyện, nhưng Huy Lực lại lo âu và hoài nghi, không biết tiếng cầu kinh có thấu Trời Phật không?

Mênh mông trời nước ai hay

Tiếng kinh cầu nguyện gió bay lạnh lùng
Lời cầu nguyện như thể tan biến vào cõi không, nên Huy Lực Bùi Tiến Khôi đã tỏ ra tuyệt vọng:

Còn gì đâu nữa mà mong

Ngươi thương nước mắt lưng tròng cách xa

Quê hương mất hút nhạt nhòa

Ruột đau như cắt vỡ òa con tim

Vì hai chữ tự do, dân Việt đã lao vào hiểm nguy, treo mạng sống trên ngọn chỉ mành của biển gió. Vẫn biết trong 99 phần chết, chỉ có 1 phần sống. Nhưng dân Việt chấp nhận đánh đổi, hơn thua với số mệnh như Trương Phong đã thổ lộ:

Dù ngày đêm biển động cố thét gào

Người lũ lượt vượt biên tìm sự sống

Đi tìm sự sống trong niềm hy vọng thật mong manh là một liều lĩnh, như một cuộc đánh cá tuyệt vọng. Con người qúa nhỏ bé, hoàn toàn bất lực trước thiên nhiên, nhưng con người vẫn nhất quyết đi tìm cái sống trong cõi chết, vì không thể chấp nhận ở lại trong địa ngục cộng sản, như Lưu Văn Giỏi đã khẳng định:

Gió áo ạt thuyền chông chênh sóng biển

Đêm mịt mù đen tối thiếu tương lai

Quyết ra đi không sá chi nguy biến

Hơn chết mòn trong địa ngục trần ai

Giữa biển cả mù khơi, tất cả biến thành số không to tướng. Chỉ còn lại tiếng mẹ ru. Đó là tiếng mẹ Âu Cơ. Nhưng tiếng ru của mẹ không còn là tiếng vỗ về con thơ, mà trở thành từng giọt nước mắt uất nghẹn qua thơ Ngô Thiên Tú

Ru con giữa biển Đông
Theo sóng gió bềnh bồng
Từng giọt như ngậm ngùi
Từng giọt như uất nghẹn
Nhìn con thơ nằm im
Say đói khát rũ mềm
Giọt nước mắt thương con
Mênh mông như nước biển

Điều bi đát nhất là trong cuộc vượt biển tìm tự do, dân Việt không những phải đánh cuộc với thiên tai, sóng cồn bão tố, mà còn phải đối diện với nhân tai, với bọn hải tặc cuồng dâm, háo sắc khát máu, như lời chứng của Lưu Văn Giỏi qua lời kể lại của một bé gái:

Em kể tiếp, giết cha xong hiếp mẹ

Hiếp mẹ em rồi chúng thả trôi sông

Đến lượt em trên ghe người chết hết

Chỉ còn mình em chúng cũng không tha!

Và cũng là lời chứng của Bảo Tuấn:

chúng lồng lên
vung mã tấu
chém thẳng tay !
ba quị ngã
máu chảy đầy ra đó !

Còn mẹ quá đau đớn, cũng đành nhắm mắt đi tìm ba trong tuyệt vọng trong tiếng nức nở của con thơ:
Mẹ mệt rồi, mẹ đi tìm ba
Chưa dứt câu tay mẹ đã buông ra
Em khóc nấc: Mẹ ơi trở lại !
đừng bỏ con, con sợ quá mẹ ơi
Mẹ cứ trôi,
Mẹ chẳng trả lời
Em nhìn mẹ mà òa lên khóc
Sóng gió vô tình. Hải tặc vô tâm. Sinh mạng con người giống như bọt biển trôi đi hững hờ và oan hồn thuyền nhân còn vất vưởng đó đây trên sóng nước vô tình:
Giữa biển trời cuộc hành trình cô đơn,
Một chiếc tàu và bao nhiêu sinh mạng,
Họ trôi theo tiếng thét gào của biển,
Tiếng họ thét gào biển có nghe không?
Bảo Tuấn đã khóc. Bùi Minh Hằng còn nức nở hơn mỗi tháng Tư về, tưởng nhớ tới oan hồn người vượt biển:
Tháng Tư ra biển khóc người
Oan hồn hỡi, đáy trùng khơi, xin về
Biển chiều vàng ánh tà huy
Dài tay sóng níu bước đi vô hồn
Đứng trên bờ đá cô đơn
Khóc người bằng tiếng thơ buồn xót xa
Tiếng khóc Bùi Minh Hằng chính là tiếng khóc của mẹ Âu Cơ, thương đàn con phải lìa xa mẹ vào lòng biển sâu, hay hơn nữa, đó là tiếng khóc của con cháu Lạc Hồng vì cộng sản mà phải tan tác điêu linh, phải chấp nhận số kiếp đoạn truờng:
Ai hay đáy biển là nhà
Máu pha lệ hận chan hòa đại dương
Thịt da nát dưới bạo cuồng
Ngàn trang huyết sử bên đường tử sinh
Mắt buồn nhìn sóng biển xanh
Thấy sương khói vẫn vô tình khói sương
Mà lòng đòi đoạn đau thương
Xót người đáy biển đoạn trường chưa nguôi
Trải qua bao nỗi đoạn trường vì mẹ đã chết, cha đã chết và đàn con bơ vơ vất vưởng nơi đất khách quê người. Nhưng dân Việt đã tìm thấy đất hứa với cuộc sống tự do dân chủ. Dân Việt vẫn sống, vẫn vươn lên trong hy vọng và tin yêu như màu xanh biển cả, đúng như ước mơ của Nguyễn Thị Thanh Dương:
Bao nhiêu năm nữa biển vẫn màu xanh,

Đẹp cho đời thường cho người thơ mộng,
Bao nhiêu năm nữa biển còn dậy sóng,
Trong lòng những người vượt biển năm xưa.
Thế đó! Bao năm nữa biển vẫn dậy sóng. Nhưng tiếng sóng biển hôm nay là tiếng sóng Bạch Đằng của Bùi Minh Quốc, là tiếng kình ngư của Triệu Thị Trinh, là tiếng gọi đáp lời sông núi. Sức mạnh dân tộc đang dậy sóng Vũng Áng, đang nổi bão Hoàng Sa Truờng Sa, đang tuôn thác Bản Giốc. Cơn Bão lửa đã châm ngòi! Lời hẹn về của người đi sắp thành hiện thực qua thơ Trần Mộng Tú:
Còn giòng sông nữa đêm biệt ly
Tôi đã cùng sông khóc hẹn về
Trăng nước thân yêu còn lắng đợi
Giữ giùm nước mắt kẻ ra đi

Nước mắt kẻ ra đi sẽ thành tiếng cười vang ngày trở lại. Xin được kết bằng mấy câu thơ như lời nguyện trên sóng của một thuyền nhân 40 năm trước:
Anh sẽ về trong trong vòng tay của mẹ
Anh sẽ về trên vai gầy của cha
Anh sẽ về, sẽ về với kiếm báu Kinh Kha
Gươm trần sáng quắc
Hồ Trường cạn vơi
Cùng dân ta mở hội
Cùng dân ta làm nguời
Qủy sứ ma vuơng chấp tay đền tội
Đêm qua rồi! Ta chào đón bình minh

Ngô Quốc Sĩ, Hải Sơn, Minh Nguyệt tạm biệt, xin gặp lại quí thính giả trong TCYN tuấn tới.

You May Also Like

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *