Cơn Mửa Vào Mặt Bọn Cú Vọ


Mê muội theo đảng, rồi thức tỉnh bỏ đảng, chống đảng, là hiện tượng phổ biến tại Việt Nam hôm nay. Nhà văn Dương Thu Hương đã muốn “ỉa vào mặt chế độ”. Nghệ sĩ Kim Chi đã phỉ nhổ vào mặt cộng sản. coi chúng “còn hơn rác , còn hơn mấy thứ rận , rệp , trùng , giun , sán chết sình, chết toi ở bờ đê, đáy ruộng, bờ tre, bờ cỏ”. Còn nhà thơ Bùi Minh Quốc, lời lẽ thanh nhã hơn, nhưng cay độc và thấm thía hơn, với cơn mửa vào mặt chế độ:
Quay mặt vào đâu cũng phải ghìm cơn mửa
Cả một thời đểu cáng đã lên ngôi
Bùi Minh Quốc từng là một cán bộ văn hóa của cộng sản Việt Nam. Năm 1967, ông xung phong vào chiến trường miền Nam, công tác tại Ban Văn nghệ Khu V. Sau năm 1975, Bùi Minh Quốc về làm Phó Chủ tịch hội Văn Nghệ tỉnh Quảng Nam-Đà Nẵng, rồi năm 1985 lên Đà Lạt, giữ chức Chủ Tịch Hội Văn Nghệ Lâm Đồng – Đà Lạt.
Sau một thời lầm lạc, ông đã thức tỉnh, trở thành nhà thơ phản kháng chế độ, với những bài thơ nảy lửa. Bùi Minh Quốc, như một người trong chăn thấy rận, đã thật sự cảm thấy nhờm gớm chế độ đến nôn mửa, chứng kiến bọn đao phủ, giết người không gớm tay, lại còn bày trò bỉ ổi, dâng hoa trước mộ nạn nhân.
Nhớ các thiên tài bị đày đọa
Ðang hát bị chẹn cổ
Tắt nhạc đến hết đời
Giết xong một thiên tài
Hắn dâng hoa trước mộ
Hoa đao phủ ngạo cười
Giết anh thêm lần nữa.
Tiêu diệt trí thức, rồi cắm hoa trước mộ, thì qủa là bỉ ổi và độc ác, như thể giết thêm một lần nữa! Hẳn nhiên đó là “nghề của chàng”, của bọn cộng sản vốn mang bản chất bạo lực và dối trá, mà tên đầu sỏ là Hồ Chí Minh! Bùi Minh Quốc tự thú đã nhắm mắt theo già Hồ:
Con chẳng nề sống chết
Theo Cụ giành tự do
Hôm nay, nhà thơ đã nhận thấy đó là một sai lầm đáng tiếc, khi biết mình bị lừa, và cảm nhận đó là một vết nhơ trong đời:
Sao nên nỗi bây giờ
Thằng công an khinh Cụ
Tra tấn cả văn thơ
Ðến từng câu từng chữ ?
Tại chúng nó phản Cụ
Hay chính Cụ lừa con ?
Cụ lừa con! Đúng thế! Không những Bùi Minh Quốc bị lừa, mà cả dân Việt và thế giới bị lừa. Hồ Chí Minh, với cái tên thật đẹp “Nguyễn Ái Quốc”, mà bụng dạ lang sói, đã dùng chiêu bài độc lập tự do để thiết lập guồng máy chém giết, kề máy chém vào cổ dân lành. Bùi Minh Quốc đã thật sự sám hối về qúa khứ lầm đường, đã đem nhiệt huyết tuổi trẻ đóng góp cho chế độ, đúc nên cổ máy hủy diệt đó:
“Cái guồng máy nhục mạ con người
Mang bộ mặt hiền lành của kẻ cuốc đất
Ù lì quay
Quay..
Cay đắng thay
Mỉa mai thay
Trọn tuổi xuân hiến dâng cuồng nhiệt
Lại đúc nên chính cỗ máy này.”
Guồng máy chém giết của Bùi Minh Quốc chính là bộ máy công an trị, công cụ của đảng, hút máu dân lành, xây ngai vàng đao phủ cho bọn tư bản Đỏ:
Chúng lấy máu đúc vàng
Độc quyền ngự trị nghênh ngang
Độc quyền nghĩ
Độc quyền nói
Độc quyền ráo trọi
Dân đen chỉ một quyền được …đói
Và thêm nữa là quyền sợ hãi triền miên…
Dưới chân ngai vàng của lũ qủy đỏ, dân chúng thì vừa đói vừa sợ. Chỉ có những tên bồi bút, những tên mua quan bán tước hay mật vụ chó săn là nhỡn nhơ trên xác người:
Và bạn bè văn chương một thuở
Đứa nhơn nhơn vác bút đi bồi
Thằng vênh vang chức tước ăn chơi
Thằng lon ton kiêm nghề mật vụ
Trong khi dân chúng thì đói khổ rách ruới,, cơm không đủ ăn, áo không đủ mặc, thì bọn tư bản đỏ lại phè phỡn trên xương máu dân lành. Chúng vung tiền qua cửa sổ, chỉ biết nhậu và nhậu trên những mảnh thịt da nhức nhối của mẹ Việt Nam:
Chúng nó nhậu từng cánh rừng dải núi
Từng khoảng trời miệt đất lòng khơi
Nhậu tất cả từ Vua Hùng để lại
Nhậu đến nàng Tô Thị hóa thành vôi
Chúng nó nhậu trên thân em trinh bạch
Trên lưng mẹ già còm cõi một đời bom..”
Rõ ràng là Tổ Quốc Việt Nam đang chết! Mẹ Việt Nam đang quằn quại trong tay qủy dữ, làm cho nhà thơ cảm thấy uất nghẹn:
Tổ Quốc hỡi tình chi đau đớn vậy
Con yêu người, ngục tối nuốt trời xanh
Ôi Tổ Quốc vào tay quỉ dữ
Tiếng hát tự do uất nghẹn khắp thân mình
Mẹ Việt Nam đang chết! Con dân Việt Nam đang chết. Chết trên bờ, dưới biển, trong rừng.. chết khắp mọi miền đất nước:
Nếu Tổ Quốc không còn biển
Dân tộc tôi sẽ chết đuối trên bờ
Chết đuối trên cao nguyên
Chết đuối trong bùn boxit
Tổ Quốc không những chết trong tay bọn cộng sản nội thù, mà còn chết tức tưởi trong tay ngoại tặc xâm lăng. Đó là kẻ thù truyền kiếp từ phương Bắc:
Thăm thẳm một đời bao thứ giặc
Chưa giặc nào như giặc này
Quân ăn cướp quân phản trắc
Đã từng vào nhà ta
Như một người bạn thân một người đồng chí
Đất nước đang bị bức tử, nhưng Bùi Minh Quốc không hề mất niềm tin. Tin vào truyền thống hào hùng và chính nghĩa dân tộc, ông đã mơ một ngày dân Việt quật khởi. Đó là ngày biển Đông thành Bạch Đằng Giang:
Tổ Quốc không chịu chết
Biển Đông gầm hóa Bạch Đằng Giang
Với niềm tin sằt đá, Bùi Minh Quốc đã nhập cuộc, xông vào trận chiến văn hóa. Nhìn Bản Giốc bị cắt đứt, nhìn những cột mốc biên giới đổi chỗ, ông tình nguyện hiến thân làm cột mốc phân định ranh giới.
Ta xin hiến đời ta làm cột mốc
Phân rõ ranh giới này
Người cộng sản và lũ bạo chúa giương cờ cộng sản
Đứng trên Thiên An Môn hô những lời cách mạng
Được tụng niệm như kinh
Đánh cắp niềm tin của triệu người lao động ngay lành
Chưa hết, nhà thơ đã tiếp nối bước chân của Trần Dần, quyết dùng dao viết văn lên đá khi bút giấy đã bị cộng sản cuớp mất. Bùi Minh Quốc đã dõng dạc đứng lên nhìn thẳng vào mắt bọn cú vọ, tung cánh thơ như những nhát chém vào mặt bọn mặt người dạ thú:
Con đối diện những tia nhìn cú vọ
Cả một thời xung trận lại trào sôi
Ðôi cánh thơ vẫy vùng trong bão tố
Tiếng hát tự do trong biếc mãi dâng đời.
Rồi ông dõng dạc kêu gọi những người cộng sản lầm đường, những “chiến sĩ tháng Tám” đã một thời bị mê hoặc, hãy sớm thức tỉnh, quay mũi súng về phía nội thù và ngoại tặc để bảo vệ tổ quốc và đồng bào:
Có lẽ nào? Có lẽ nào?
Lịch sử lại như con thò lò trong ván bài qủy dữ
Máu nhân dân tuôn chảy đúc ngai vàng?..
Các anh đâu rồi, những người thángTám
Chẳng nhẽ khoanh tay nhìn những trò bội phản
Dân tộc này bị vỡ nợ tự do?
Đó là tiếng hát tự do mãi xanh biếc. Đó là tiếng chuông cảnh tĩnh, là tiếng gọi lên đường đáp lời sông núi. Đó cũng là ánh nến thắp sáng trời sao! Đẹp thay và kiêu hùng thay! Bùi Minh Quốc!

Ngô Quốc Sĩ, Minh Nguyệt, Hải Sơn tạm biệt

You May Also Like

Leave a Reply